Hiển thị các bài đăng có nhãn Blog Người Buôn Gió. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Blog Người Buôn Gió. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 22 tháng 9, 2009

90 năm lời chủ tịch Hồ Chí Minh

Nguồn : blog Người Buôn Gió

P1010013

90 năm lời chủ tịch Hồ Chí Minh

Nhà tù nhiều hơn trường học và lúc nào cũng chật ních người. Bất kỳ người nào có tư tưởng về chế độ khác đều bị bắt mà không cần xét xử. Chúng tôi không có quyền tự do báo chí và tự do ngôn luận, ngay cả quyền tự do hội họp và lập hội cũng không có. Việc những tờ báo hoặc tạp chí có tư tưởng tiến bộ được coi là một tội nặng. Rượu cồn và thuốc phiện cùng với báo chí phản động của bọn cầm quyền bổ sung cho công cuộc làm ngu dân của chính phủ. Nhà tù làm nốt phần còn lại…

Đối ngoại chúng cúi đầu uốn gối, cam chịu cắt đất đai của đất nước, ngậm hơi nuốt nhục dâng quyền lợi của nhân dân cho ngoại bang…

Chúng vụng về trong việc phát triển kinh tế đất nước , nhưng chúng lão luyện trong nghề đàn áp dã man và trong việc chế tạo ra lòng trung thành bắt buộc. Nếu các ông Ganh Di, de Valera sinh ra ở đây có lẽ đã bị chúng cho lên thiên đàng từ lâu rồi. Bị tất cả những thủ đoạn thâm hiểm của tòa án vây quanh, một chiến sĩ ở bản xứ khó lòng tiến hành giáo dục cho đồng bào mình hiểu bị áp bức, bóc lột thế nào mà không bị sa vào nanh vuốt của chúng…..

Yêu cầu

- Ân xá toàn thể chính trị phạm ở Việt Nam

- Tự do báo chí và tự do tư tưởng

- Tự do lập hội và tự do hội họp

- Thay đổi sắc lệnh bằng đạo luật.

Đoạn văn trên trích từ cuốn Lên Án Chủ Nghĩa Thực Dân, xuất bản năm 1959 tác giả Nguyễn Ái Quốc. Cuốn Vì Độc Lập Tự Do, Vì Chủ Nghĩa Xã Hội xuất bản năm 1970 của Hồ Chí Minh. Hai cuốn đều do nhà xuất bản Sự Thật phát hành.

Trong những ngày ở trại giam can tội có dấu hiệu lợi dụng quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích nhà nước. Hàng ngày nghe đài tiếng nói Việt Nam và đọc báo Nhân Dân do trại giam cấp. Gần ngày 2-9 là ngày kỷ niệm quốc khánh và 40 năm thực hiện di chúc Hồ Chí Minh đài báo liên tục đưa những tấm gương sáng đã phấn đấu học tập di chúc của vị lãnh tụ vĩ đại này. Trở về nhà đi mua hết những cuốn sách liên quan đến chủ tịch Hồ Chí Minh để tìm hiểu và học tập.

Trong quá trình tìm hiểu và học tập tấm gương chủ tịch Hồ Chí Minh thấy có những điều sau:

90 năm đã qua từ khi Nguyễn Ái Quốc đọc lời lên án chế độ thực dân Pháp, 40 năm từ giã đồng bào để lại bản di chúc cho đời, lãnh tụ Hồ Chí Minh anh linh, sáng suốt giờ ở đâu xin chứng kiến những ước mong của mình đã thành hiện thực.

Đất nước ta ngày nay đang có những tiến bộ vượt bậc về khoa học kỹ thuật. Chúng ta đã sản xuất gần như hoàn toàn được một cái xe đạp và đang nỗ lực 40% hàng Việt Nam sản xuất trong một chiếc xe máy hoàn chỉnh. Về điện cơ đã hoàn thành tự túc % làm được chiếc quạt điện.

Chúng ta có thêm nhiều trường học đồng thời cũng có thêm nhiều nhà tù. 90 năm trước ở Hà Nội chỉ có duy nhất một nhà tù Hỏa Lò chật hẹp, thiếu thốn thì đến nay chúng ta đã có trại giam Cầu Diễn rộng lớn, khang trang rộng gấp 10 lần trại giam của bọn thực dân Pháp, có thêm trại giam không khí trong lành ở ngoại ô và nhiều trại lẻ tẻ như Văn Hòa, Thịnh Liệt, Mễ Trì…ở Hà Nội. Đặc biệt như lời của chủ tịch đương nhiệm Nguyễn Minh Triết thì Việt Nam ta không có tù nhân chính trị, mà chỉ có những người vi phạm pháp luật hình sự. Năm vừa qua riêng đặc xá đã tha 5000 phạm nhân, đủ biết số phạm nhân còn lại là bao nhiêu.

Về tự do báo chí, tư tưởng ,chúng ta hiện nay có hơn 700 tờ báo, tạp chí các loại. Dưới sự quản lý của bộ TT-TT và những nghị định ban hành. 700 tờ báo và nhiều đài truyền hình này tha hồ tự do thoải mái ca ngợi công lao của Đảng và nhà nước trên mọi lĩnh vực. Ngoài một số báo phổ biến kiến thức khoa học còn rất nhiều báo có nhiều món ăn tinh thần bổ ích cho đời sống văn hóa như phim Trung Quốc, thi hoa hậu, các ngón ăn chơi, hưởng thụ xa hoa..hay những tin hấp dẫn như giết người, cướp của, hiếp dâm….tất cả những đề tài , nội dung như trên đều được khai thác tự do tối đa mà không bị sự kiểm soát nào .

Hiện nay rượu cồn không còn được dùng nữa vì đời sống nhân dân đã lên cao, rượu ngoại tràn ngập thị trường từ Mac ten, Xo, Henessy, Camus…trong hàng nhà hàng, quán bar đầy ắp người uống. Bét nhất thì bia hơi Hà Nội phố nào cũng có dăm quán đông nghẹt người.

Thuốc phiện thì đã đi vào dĩ vãng vì cách dùng lôi thôi, phức tạp mất thời gian. Ngày nay người ta dùng dùng heroin, thuốc lắc. Chưa cần biết số lượng người dùng là bao nhiêu những nhìn vào con số mà công an bắt được hàng trăm bánh heroin mỗi năm, hàng chục kg thuốc lắc có thể dễ dàng hình dung sức tiêu thụ của thị trường để so sánh với thời thực dân Pháp.

Đất nước ta đã có quyền cho người dân tự do hội họp các loại hội như hội Dancing, hội yêu xe véc- pa, hội ‘’phượt’’ , hội hâm mộ Mai Cơn Giăc Sơn, Đan Trường, Lam Trường, Đàm Vĩnh Hưng, hội đồng hương, đồng môn, hội độc thân, hội các ông bố và bà mẹ đã ly dị..nói chung bất cứ hội nào mà không bàn đến chính sách, đường lối của Đảng và nhà nước đều tự do thoải mái mà lập.

Về luật pháp thì tuyệt nhiên đã không còn sắc lệnh nữa. Giờ chỉ có nghị định, nghị quyết, văn bản hướng dẫn, chế tài, thông tư… giúp điều chỉnh kịp thời diễn biến của xã hội mà luật pháp chưa theo kịp để xử lý.

Trong đối ngoại chúng ta không phải ươn hèn dâng đất và quyền lợi đất nước nhân dân như cách đây 90 năm. Mà chúng ta đàng hoàng chủ trương đối thoại hòa bình, vận dụng ngoại giao khéo léo để đàm phán về chủ quyền và quyền lợi đất nước. Trên tinh thần hữu nghị hai bên tôn trọng nhau, chúng ta sẵn sàng bày tỏ thiện chí một cách công khai cho nước bạn thấy. Những vấn đề về biên giới, hải đảo hay khai thác tài nguyên, đấu thầu đều được minh bạch và được sự đồng thuận cao của một số người.

90 năm đã qua đi, lời lên án của chủ tịch Hồ Chí Minh về chế độ tàn bạo, thủ đoạn nham hiểm của bọn thực dân đã khiến người dân Việt Nam sục sôi, dẫn tới tinh thần cách mạng 2-9-1945 toàn dân đứng lên lật đổ bọn chính quyền độc tài, bán nước, hại dân, bọn tay sai của đế quốc. Để dành lại quyền độc lập cho đất nước, toàn vẹn lãnh thổ, quyền lợi cho dân tộc và những phát triển vượt bậc như ngày nay. Điều ấy hiển nhiên là sự thật không có kẻ nào, thế lực nào có thể xuyên tạc được những nhân tố rõ ràng và thành quả tất yếu ấy.

Những lời phát biểu, những tham luận của cố chủ tịch Hồ Chí Minh thật là những bài học quý báu, hữu ích. Càng đọc và càng liên hệ mới thấy sự anh minh , tầm nhận thức sâu rộng của cố chủ tịch vĩ đại. Qua đó mới thấy sự ưu việt của chế độ hiện nay, một nhà nước, một chế độ do dân, vì dân, vì đất nước.

Share/Save/Bookmark

Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2009

Thêm một blogger bị bắt tại Việt Nam

Nguồn : RFI
Thanh Phương

Theo hãng tin Anh Reuters hôm 29/08/2009, ông Bùi Thanh Hiếu, bút danh trên mạng là '' Người Buôn Gió '' đã bị công an ở Hà Nội triệu tập lên và cho tới nay không có tin tức gì. Trang blog Người Buôn Gió đã đăng nhiều bài viết về vấn đề khai thác bauxite ở Tây Nguyên, vụ tranh chấp đất đai ở giáo xứ Thái Hà, và gần đây, về tình hình tại nhà thờ Tam Tòa.


Ảnh chụp một bài viết đăng trang blog "Người buôn gió"

Ảnh chụp một bài viết đăng trang blog "Người buôn gió"

Reuters trích dẫn lời một người quen của ông Bùi Thanh Hiếu, kể lại rằng '' Ông ta gọi điện thoại cho tôi vào lúc 6 giờ chiều từ cơ quan công an và cho biết họ đang tra hỏi về những bài viết của ông. Nhưng khi tôi gọi điện lại thì không nghe trả lời. Nhiều người cũng đã không liên lạc được với ông.''

Theo Reuters, một linh mục Công giáo cũng đã xác nhận tin blogger Người Buôn Gió bị bắt. Vợ của ông cũng cho biết là từ thứ năm tới nay không còn nghe tin tức gì về ông, nhưng không dám bình luận gì thêm vì sợ gây thêm phức tạp cho chồng.

Các nguồn tin trên mạng cho biết là ông Bùi Thanh Hiếu bị cơ quan an ninh điều tra triệu tập lên làm việc vì những vấn đề '' an ninh quốc gia''. Nhà của ông đã bị khám xét và công an đã tịch thu hai máy tính của ông và một số tài liệu.

Blogger Người Buôn Gió là tác giả nhiều bài viết về những đề tài nhạy cảm như vấn đề khai thác bauxite ở Tây Nguyên hay vụ tranh chấp đất đai ở giáo xứ Thái Hà. Gần đây, ông còn viết một bài ký sự về tình hình tại nhà thờ Tam Tòa.

Vụ bắt giữ blogger NgườI Buôn Gió xảy ra chỉ vài ngày sau vụ nhà báo Huy Đức bị mất việc. Ban biên tập báo Sài Gòn Tiếp Thị đã ngừng hợp đồng làm việc sau khi nhà báo này đăng trên trang blog của anh mang tên Blog Osin, một bài viết về bức tường Berlin, trong đó tác giả lên án các tội ác của chủ nghĩa Stalin.


Share/Save/Bookmark

Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2009

Đại Vệ chí dị

Nguồn : Diễn đàn forum

Diễn Đàn xin giới thiệu một sáng tác của Người Buôn Gió. Theo dúng chỉ thị của Bộ 4t, bài này không có một chữ bô xít hay Trung Quốc nào cả.

Người Buôn Gió

Nước Vệ trải qua nhiều năm khốn khó, đến năm ấy thì Mạnh Vương lên ngôi báu. Thiên hạ hí hửng mừng rỡ, ngoài đường, ngoài chợ xầm xì bán tán đầy vẻ phấn khởi. Nào là Mạnh vốn dòng của tiên đế, mặt mũi khôi ngô, sáng sủa, tính tình thuần hậu ưa sự thật. Thế này là dân Vệ hưng rồi, con cháu rồng đã trở lại nắm vương quyền. Bọn sâu mọt sẽ không còn đất sống...

Sau khi ngôi tể tướng vào tay Dũng, dân Vệ lại đồn, tể tướng là loại tài ba, học rộng, chí khí tiến thủ khác người, trình độ ưu việt. Ngài quản lý triều đình đâu sẽ ra đó, trọng dụng người hiền tài, xử trí anh minh lỗi lạc. Vận nước Vệ hưng thật rồi. Ấy là đầu năm đại hội triều đình lần thứ XXX. Dũng nắm ngôi tể tướng, có lần vi hành trong dân. Nghe thấy có kẻ mù lòa ở chợ nói rằng.

Cái nước Vệ này càng ngày càng thiên về cường bạo ?

Người buôn bán đi qua, có đứa hiếu sự dừng lại hỏi nguyên do, kẻ mù nói :

Vua thì Mạnh, quan thì Dũng thế có phải là toàn cường bạo đó sao ?

Dũng về triều tức tốc tìm kẻ có tên là Nhân để cho làm phó của mình. Hòng bịt miệng lời đồn đại về triều đình trong dân. Ba tháng sau Dũng vi hành ra chợ, lại nghe kẻ mù ấy nói :

Phàm mọi mối quan hệ trong đời đều cần lấy chữ Tín. Làm quan càng cần phải giữ chữ Tín thì dân mới tin. Dân tin thì mọi việc mới suôn sẻ trôi chảy. Nước Vệ cường bạo có thừa, cái chữ Nhân kia cũng năm bày đường Nhân. Cái Nhân của kẻ đại trượng phu khác với cái Nhân của đám quần thoa. Nước Vệ mà không có chữ Tín thì khó mà thu phục được nhân tâm.

Dũng về bàn với Mạnh, xin tìm người Tín để làm quan đầu triều. Tìm mỏi mắt trong đám quan lại không có đứa nào đáng tên là Tín cả. Mấy năm sau chán nản thôi không tìm nữa. Lại nói về dân Vệ, sau mấy năm sống dưới sự cai trị của vua quan mới. Con rồng chả thấy tinh tướng đâu, lòi đuôi ra giống tắc kè hoa. Càng trị vì lâu càng mưu mô xảo quyệt, biến hóa khôn lường. Sâu mọt được thể càng ngày càng sinh sôi, phát triển lúc nhúc. Tài ba học rộng cũng chả tăm hơi, lúc cần bán lúa thì cấm, lúc cần cấm thì lại cho bán, lạm phát leo thang, vật giá đắt đỏ, nạn thất nghiệp ngày càng gia tăng. Dân tình lừa lọc nhau kiếm nắm gạo cho qua bữa, quan lại thì gia sức vơ vét thuế má, tài nguyên. Xã hội đảo điên, đạo đức xuống cấp. Đứa nào ma lanh thì sống, thật thà thì khốn đốn cả lũ.

Tề Bá Vương ở phía Bắc thấy nội tình nước Vệ rối ren, mới sai sứ sang Vệ đưa thư nói với Mạnh vương rằng

Nước các ngươi vốn là chư hầu của ta từ lâu, cảm cái tình ấy mà ta nói cho Vệ ngươi rõ. Lòng người Vệ oán thán triều đình lên đến tận mây xanh, không khéo trừ bỏ mối nguy ấy thì có ngày vua quan các ngươi chả còn dinh cơ nguy nga, bạc vàng, châu báu mà hưởng nữa đâu. Cái họa diệt vong ngay trước mắt đó.

Mạnh Vương nhận thư lấy làm lo sợ lắm. Bèn thân chinh sang Tề cầu kiến sự giúp đỡ. Tề Bá Vương cùng Mạnh Vương cắt máu ăn thề. Ký kết hiệp ước liên minh can thiệp nội bộ lẫn nhau khi có biến. Đổi lại Tề Bá Vương nói ý mình :

Nước Tề ta có con ngựa gỗ, muốn ăn cỏ cao nguyên nước Vệ, liệu nhà ngươi có giúp được chăng ?

Mạnh Vương vái lịa lịa ríu rít rằng :

Đại Vương nói một con, chứ mười con tôi cũng xin hầu đại vương.

Hàng nghìn thanh niên nước Tề kéo ngựa gỗ sang cao nguyên nước Vệ. Lão đại thần nước vệ cùng các sĩ phu thấy nguy cơ tiềm ẩn bèn dâng biểu can ngăn. Mạnh vương và Dũng phán rằng :

Có mấy ngàn dân phu và con ngựa gỗ, làm gì mà các ngươi phải lo cuống lên như vậy, các ngươi an phận mà sống, đây là chủ trương lớn của triều đình. Cỏ để không cũng vậy, cho ngựa gỗ nước Tề ăn. Họ giả tiền có thêm ngân sách cho cao nguyên, thế không tốt sao. Cấm bàn.

Kẻ mù ở chợ đi xin ăn, lải nhải rằng :

Nước Tề đồng ruộng bát ngát phì nhiêu, thảo nguyên mênh mông. Thế mà nhọc công kéo ngựa sang tận cao nguyên nước Vệ ăn cỏ. Há chả phải chuyện bất thường sao ? Tỉ như trong bụng ngựa chứa đồ binh khí, nếu có biến thì không thể hình dung mà nói hết.

Lời ấy đến tai triều đình, lập tức Mạnh sai Dũng sang Tề triều kiến. Khi đi dặn dò :

Chuyến này ngươi đi, cốt phải thật khéo để làm sao dân Vệ ta thấy rằng nước Tề đối đãi nước Vệ như anh em ruột một nhà. Cho dân Vệ khỏi dị nghị , dèm pha.

Dũng sang chầu được Tề Bá Vương cho quan lại địa phương đón tiếp long trọng lắm. Về đến Vệ huênh hoang nói rằng :

Đấy các người đúng là bọn hủ nho, nước Tề đãi Vệ ta như anh đối với em. Làm sao mà có chuyện thế này, thế nọ được.

Dân Vệ biết rằng nước Tề là nước mà từ trước đến này, chuyện anh em giết nhau tranh giành ngôi vị, quyền lợi là nhiều nhất thiên hạ. Nhưng chả sử gia nào dám nói sợ đi ngược chủ trương lớn của triều đình. Quanh quẩn lại bàn đến kỳ đại hội triều đình tới, sẽ có vị này thẳng thắn, cương nghị vì dân vì nước, tay kia kiến thức uyên thâm... lên nắm ngôi. Nước Vệ lại sắp hưng rồi.

Nguồn : Blog Người Buôn Gió


Share/Save/Bookmark
Related Posts with Thumbnails