Hiển thị các bài đăng có nhãn blog Nhat si bao thu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn blog Nhat si bao thu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2009

Gĩa từ cái xe văn hóa "made in France"

Nguồn : blog nhat sy bao thu (nhạc sĩ Tô Hải)

GIÃ TỪ CÁI XE VĂN HÓA "MADE IN FRANCE"
Vậy là tớ đã "bật mí"những điều bí mật mà ai đã sống cùng thời tớ đều biết!..Chỉ có điều vì lý do "tế nhị"hoặc vì nhiều mục đích gì gì đó mà chẳng ai muốn ...bật cái mí ấy ra mà thôi....Chuyện bí mật cả triệu người biết này coi như tạm ngưng....Để đi vào cái giai doạn "phúc tạp"gấp ngàn lần hơn.Đó là những chiếc xe văn hóa made in VNDCCH!>>>!!!
Cái thứ văn hóa thực dân đế quốc chỉ có thể xâm nhập vào lớp thanh niên chúng tớ đến ngày 19/8/45 là chấm dứt. Điều này cũng có nghĩa là :Từ khi cách mạng tháng 8,các thứ tú tài,cử nhân...dưới chế độ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đã không còn nữa!Toàn bộ hệ thống giáo dục từ cấp hai(thi diplôme) và cấp 3 (baccalauréat)đã bị xóa sổ...Đặc biệt là hệ thống giáo dục 12 năm đã được thay thế bằng hệ thống...9 năm!?(gọi là trung học chuyên khoa"Các cuộc thi hết cấp đều đuợc thay thế bằng "chứng nhận tốt nghiêp"của các trường phổ thông (hoặc sơ cấp).Khôi hài hơn nữa là:Giấy chứng nhận tốt nghiệp có thể do thủ trưởng một cơ quan,một đơn vị có dấu đỏ loét đóng đều được công nhận...!?Chính đây là cái thời "nhiễu nhương" nhất của cái sự học thời 'oánh nhau với Pháp",cái thời mà các trường cấp 2 (chỉ có ở 4 tỉnh) và các trường học lên tú tài phần 1,rồi phần 2(chỉ có ở HàNội)đã bắt buộc phải...tản cư về những nơi như ,Đào Dã (Phú Thọ), Phúc Nhạc,rồi Yên Mô (Ninh Binh) dứơi những cái tên Lê Quý Đôn,Nguyễn Thượng Hiền ,Nguyễn Khuyến,Đào Duy Từ...v..vTại vùng tự do khu 4 thì có trường Huỳnh Thúc Kháng (Châu Phong-Hà Tĩnh),Trường Bạch Ngọc (Đô Lương-Nghệ An).Một cuộc đại đảo lộn (gọi là tan tác cũng được)về tổ chức,về tinh thần,về tư tưởng,về sinh hoạt,về đời sống của cả thầy lẫn trò ...dẫn đến cái sự phân hóa... giai cấp,giầu nghèo thật quyết liệt. Nhất là các thầy,chúng tớ kiểm điểm lại ....chỉ có một thầy dạy ....Pháp văn là thầy Phương đi theo cách mạng!Còn lại,tất,tất cả đã ở lại "vùng địch",hoặc có theo CM thì nhiều lắm cũng chỉ là 1,2 năm rồi..."dinh tê" về lại giảng đường cũ! Thế mới biết cái thằng Tây nó thâm độc đến mức...ai cũng biết! Nó đã cho phép gọi "danh chính ngôn thuận"ngay các giáo viên cấp 2 là professeur(giáo sư)!Nó lại trả lương mấy giáo sư này đủ để ....nuôi vợ ,nuôi 5,6,7,8,con và còn nuôi thêm cả 4,5,ô-sin trong nhà.Còn với các vị cử nhân được giao nhiệm vụ đào tạo ra các quan tham (commis chứ không phải là quan tham...nhũng đâu nhé!)thì khỏi nói!Cuộc sống tinh thần và vật chất của họ thì...Tây cũng phải thèm!Điều này giải thích khá đơn giản tại sao họ không thể rời bỏ được "bơ thừa sữa cặn"của thằng Tây! Cũng phải nói thêm để khỏi mang tội với họ (mà trong đó có nhiều người từng là thầy của tớ)họ đều chỉ muốn "làm việc-trả lương-và... làm việc".Hầu hết, họ chẳng muốn dính líu gì đến chính trị,chính chọe cả. Nhưng ngay sau khi Nhật dảo chính Pháp, dưới thời chính phủ Trần Trọng Kim,các trường ở Ha Nội phải chạy bom Mỹ ,(nhất là sau vụ chợ Hàng Da),trường mới "tản cư" thôi,điểm danh đã thấy mất tiêu đâu không ít professeur rồi! Một vấn đề khá quan trọng nữa là....các thầy bắt đầu thấy.. bất lực khi ...không được giảng dạy bằng tiếng Pháp nữa.Những công thức toán,lý,hóa...nay không những phải dùng những từ mới (của cụ Hoàng xuân Hãn thì phải)đã làm các vị "giáo sư cũ"... cứng họng vì quá quen lên lớp,phân tích,tổng kết bằng tiếng "nước mẹ"rồi.Bên cạnh đó là thư viện,phòng thí nghiệm...để lại Hà Nội nên bắt buộc các cụ phải "dạy chay"...diều mà các cụ chưa từng làm bao giờ>Hoàn cảnh các cụ đúng là hoàn cảnh của các bác tài xế đang lái xe limousine bỗng dưng phải đẩy xe cút kít để chở văn hóa cho các "ông phán,quan tham...cách mạng"tương lai!Sức mấy mà chịu nổi! Cho nên ,ngay những ngày đầu kháng chiến,tớ đã nghĩ: "Các thầy ấy "theo địch"cũng là...hợp lý thôi!" (Nghĩ thôi ,chứ bố bảo tớ cũng chả dám nói ra vì thế nào cũng bị chụp cho cái mũ "lập trường địch,ta không rõ ràng"!)
Còn tình hình học sinh,sinh viên (cái tên gọi này đã bị thay thế bằng "học sinh đại học"-để... giảm bớt giá trị hoặc để bọn này... đỡ kiêu căng hay sao tớ chẳng biết) thì sao?Có thể nói là "đại xẻ đàn tan nghé"!Một số lớn theo gia đình và các thầy về thành (dinh-tê),một số có điều kiện (tiền bạc hoặc do cha mẹ đang còn theo cách mạng )đành bấm bụng học chay với các "thầy mới" đựoc phân công làm thầy (do thiếu thầy).Chính trong những năm cách mạng long trời lở đất này mà xuất hiện những giáo sư xuất phát điểm là... đủ loại...Đặc biệt có các nhà ný nuận chính trị Mac-xit nhưng có chiếc xe văn hóa cởi truồng của Pháp đựoc điều về các truờng trung học cấp 2,cấp 3 và sau này có cả trường Sư Phạm Cao cấp (?) ở Thanh Hóa....Đó là các cụ Trần văn Giầu,Hoàng xuân Nhị,Trương Tửu,Nguyễn Thúc Hào,Phó Đức Tố, Đặng Thai Mai..thậm chí có cả một cụ có tú tài Tây nhưng chưa hề tốt nghiệp sư phạm (école nỏrmale superieure)đã từng làm tham tá đầu tòa Pháp(!)cũng được "vơ vét" (như "vơ vét công tố viên" thời nay ấy )về giảng dạy ở một truờng Trung Học Chuyên Khoa!?! Nói tóm lại,Trường chẳng ra trường,lớp chẳng ra lớp mà thầy cũng chẳng ra thầy,trò cũng chẳng ra trò.Cho nên ;Học trò ,một số ,cũng do hoàn cảnh gia đình,"come back to Hanoi".(trong giới nhạc của tớ cũng có một vài người như Đoàn Chuẩn,Nguyễn văn Quỳ. là dinh tê sớm nhất.).Một số,bỏ ngang... đi lính nhưng đi lính kiểu có học,nghĩa là;vào trường Lục Quân Trần Quốc Tuấn,nơi tập hợp nhiều nhất thanh niên có tí chút văn hóa thời bấy giờ mà lại mặc áo lính. Học xong ra làm sĩ quan chứ không chịu tòng quân đi làm lính trơn! Nhưng cũng chính nơi ấy đã đẻ ra một loạt cán bộ quân sự sặc mùi... "tạch tạch xè",làm cách mạng mất công "cải tạo" mãi không xong sau này. Tóm lại,tất cả hệ thống tổ chức giáo dục của địch đã bị phá tan tành! Chỉ riêng cái hệ thống "13 năm thành ông tú" bị đổi thành trung học chuyên khoa (?)9 năm để rồi sau đó chỉ có một con đường vào một cái trường "trên chuyên khoa"(không gọi là tú tài nữa)là trường Su Phạm Cao cấp của cụ Trần văn Giầu (chính các g/s trần Quốc Vượng,Cao Xuân Hạo,...các Nhạc sỹ Trọng Bằng,Phan Thanh Nam,đạo diễn Bạch Diệp ...đều học ở cái trường cao nhất nước này!)Ở Việt Bắc có Trương Y (thời ấy cũng chưa được gọi là Đại học cũng như Trừong Mỹ Thuật của cụ Tô Ngọc Vân), do các cụ Hồ Dắc Di ,Nguyễn Tấn Gi Trọng,Tôn Thất Tùng ,cũng cố gắng dạy....chay và dạy...chạy (chạy bom vì quân Pháp lúc này cứ nhằm "đầu não kháng chiến"mà nện!..).Thế rồi...."Giải phóng Điện Biên,bộ đội ta tiến quân trở về....",cả một hệ thống giáo dục địch vẫn duy trì như thời Pháp trong 9 năm,tới năm 54 đều bị hoàn toàn rỡ bỏ!Cũng chính thời gian này,một loạt các thầy cũ của tớ lại "nghe theo lời dụ dỗ" của bọn thực dân,đế quốc,di cư vô Nam để..tồn tại và tránh bị... đấu đá (Cải cách ruộng đất đã xảy ra và "tiếng vọng" của nó đã về tận nội thành!)Thời gian 300 ngày tự lựa chọn theo Hiệp Nghị Genève đã dành cả cái cảng Hải Phòng cho các thầy và các trò ở lại hay mang chất xám của mình đi...bán cho địch khá là dài để suy nghĩ và quyết định.Cuối cùng,kết quả ra sao cả thế giới đều đã biết.Lại là :..."một lũ có quyền lợi dính chặt với Đế Quốc đã phản bội Tổ Quốc,bám đít,liếm gót giầy thằng Tây,thằng Mỹ (kẻ thù mới)không chịu ở lại cùng toàn dân xây dựng nền giáo dục vô sản ưu việt nhất loài người!"
Dù sao,miền Bắc vẫn cứ "tiến lên XHCN...,chiếu cố(?)Miền Nam."...Chỉ riêng cái chuyện giáo dục thôi,lúc này là cả một mớ bòng bong tưởng chừng vô phương giải quyết!Ấy vậy mà chỉ dưới sự chỉ đạo của một nhóm đứng đầu là cái cụ "Việt Nam ta không có bi kịch",mọi sự đâu cũng vào đấy,tuy không thật êm re!(Hiện tượng "Đất Mới" ra đời cùng thời với "Nhân Văn"là một dẫn chứng mà tớ không dám "xía vô" vì nó ....chính trị quá!) Đơn giản là cái gì khó như Trường Luật thì ....giải tán là xong việc.Còn lại là cái gì Ta có thì...cho sáp nhập cái của Địch vào.Nhưng thầy bà thì,để khỏi phải cảnh giác,cứ điều đi công việc khác,cho hưởng lương "lưu dung".Đặc biệt cái nghành Y thì phải rà soát kỹ nhất.Chẳng cứ thầy mà ngay cả trò,nếu có "dính líu gì về lý lịch" phải cương quyết gạt bỏ.Nhỡ ra sau này trao con dao mổ cho kẻ thù của cách mạng thì....nguy vô cùng!Chính trong thời gian này mà hàng loạt sinh viên đã học xong Y3,Y4 đều bị "cho nghỉ học"không thương tiếc!Nhưng theo tớ cái thiệt thòi nhất cho giới chữ nghĩa thời ấy chính là sự đập bỏ toàn bộ hệ thống giáo dục 12 năm mà thay vào đó hệ thống 10 năm.Nghĩa là chỉ bằng chúng tớ ngày xưa ....mới đỗ diplôme đã được vào Đai học!(chưa nói đến chất lượng đâu đấy nhé!).Sau này lại cải tiến như...cũ (lại 12 năm!)thì....hỡi ơi!Y hệt một cái xe đã cởi truồng lại còn thiếu cả bàn đạp lẫn ghi-đông ,,xên, nhông Liên Sô,,vỏ ,ruột Trung Quốc!!!,Cái sự đảo lộn triệt để và toàn diện từ tổ chức,tư duy lẫn con người trong giáo dục này đã đẻ ra hàng loạt những căn bệnh trầm kha mà theo tớ chỉ có ...phép mầu mới giúp bác Tiến Sỹ N.T.N giải quyết được.Đó là;
1-/Chất lượng thực của các giáo sư,giáo viên trong tay Bác có Thật không?Có tình trạng "giáo sư chiếu cố",tiến sỹ một chữ ngoại ngữ bẻ làm đôi không biết hay không?
2-/Học sinh,sinh viên ,người chủ tương lai của đất nước này có giáo dục,có văn hóa thật sự hay không?Còn tình trạng lớp 6 mà chưa biết đọc biết viết hay không?
3-/Có dám bắt chứơc nền giáo dục của một nước "nhỏ mà không nhỏ"như Singapore ,tổ chức lại toàn bộ hệ thống giáo dục,chương trình giảng dạy mà đừng có "sáng kiến,tối kiến" gì thêm vào những cái mà họ đã thành công không?Có nghĩa là dám rứt bỏ (hoặc đập bỏ)từ tổ chức,tư duy,chương trình giảng dạy,thậm chí cả xử lý những con người không thể và không đáng đứng trên bục giảng ,không thương tiếc không?
4-/Và cuối cùng là làm sao để thay đổi tư duy "học để đi thi","học để có bằng","có bằng để ... khi lên Tivi,khi viết báo có hai chữ (tắt) T.S! "Có bằng để dễ tiến thân",để dễ "lấy le",để được "ăn trên ngồi trốc" và từ đó...."bằng bất cứ giá nào phải có bằng!"Chao ôi!Tớ viết ra đây mà tớ chẳng tin ai có thể giải quyết được cái "chợ trời văn hóa khổng lồ" chưa từng có trên thế giới này.Tớ cũng mừng thay cho các vị học giả "thật" đã qua đời mà không phải chứng kiến và tham gia góp ý giải quyết cái vấn đề "ai cũng biết mà nói ra chẳng ai nghe"này!(Tội nghiệp g/s Hoàng Tụy!)Cái "xe văn hóa" thời nay xem chừng nó phức tạp,lủng củng,xộc xêch ,thậm chí như xe ma trơi mờ mờ ,ảo ảo,ẩn ẩn hiện như trêu ngươi!Rằng thì là ;Văn hóa này nó thế đấy,nó đã giúp dân tộc này đánh thắng hết kẻ địch này đến kể thù kia.Văn hóa này sẽ đưa dân tộc này đến thiên đường xã hội chủ nghĩa ,một "quy luật tất yếu của lịch sử loài người "....là cái chắc! Mọi khó khăn ta sẽ vượt qua!Đứa nào nói văn hóa nước ta là kém,là tụt hậu chẳng qua là bị ảnh hưởng các "thế lực thù địch bên ngoài "Nghĩ tới đây là tớ muốn tịt ngòi nên bèn..Thôi.!...Còn cái chuyện "văn hóa thời kỳ Mỹ Ngụy" ra sao?Sau 75 ,nó hòa nhập hay bỏ chạy?chết,sống thế nào .?Tớ không có may mắn làm nhân chứng sống nên mong được các papa ,maman ,grand papa,grand maman các friends chỉ giáo...

Share/Save/Bookmark

Thứ Hai, 27 tháng 4, 2009

LÀ "NGƯỜI CỦA CÔNG CHÚNG " ẢO KHỔ ƠI LÀ KHỔ

Nguồn : Nhat si bao thu blog (blog nhạc sĩ Tô Hải)
Tô Hải

LÀ "NGƯỜI CỦA CÔNG CHÚNG " ẢO KHỔ ƠI LÀ KHỔ magnify

Gần một tuần nay, tớ bỗng tự nhận thấy mình đã là “ người của công chúng ảo”.! Lý do : Mấy ông ở tủ sách “Tiếng Quê Hương” bỗng phát lên một số trang web lời tựa của nhà báo Lê Phú Khải và mấy trang mở đầu “Hồi kí một thằng hèn” của tớ viết từ năm 2000. Việc làm này tớ cũng chẳng biết nếu không có mấy ông bạn bloger loan tin cho tớ ở trên mạng. Thế là ,khốn nạn cho tớ ,bỗng dưng tớ trở thành “người của công chúng”! Suốt ngày đêm tô-lô-phôn, i-meo từ Bắc vô Nam, từ Pháp, từ Mĩ, từ Anh gọi về làm tớ (vẫn trong tình trạng nửa nằm nửa ngồi khi sử dụng laptop như trên ảnh )phải trả lời phát… mệt.Tiếp theo đó lại thêm các trang web ở nước ngòai liên tục “tái bản”những trang viết nói trên, khiến tớ trở thành “người nổi tiếng” lúc nào không biết. Một số đài phát thanh ở nước ngòai còn phỏng vấn tớ đến cả tiếng đồng hồ khiến tớ phải trả lời …phát nóng cả ...“mô-bai”!. Thế là tớ liền có một sáng kiến : lợi dụng ngay cái blog này để trả lời cùng lúc tất cả người yêu tớ, ghét… tớ thậm chí "khai cung" trước với những kẻ chuẩn bị ..roi để phát vào mông đít tớ rằng :

1) Đây là cuốn hồi kí có tên là “Hồi kí của một thằng hèn” tớ viết từ những ngày mới về hưu, xa rời mọi quy định, mọi phán xét của mọi tổ chức.Tớ phải viết trong tình trạng khó khăn như thế nào thì hãy đọc bài giới thiệu của nhà báo Lê Phú Khải. “Viết thì cứ viết mà run thì cứ run”… cho nên khi hòan thành vào năm 2007, cuốn hồi kí ,trước khi gửi đi,đã được tớ bổ sung thêm một chương “Lời phi lộ viết sau cùng” vì lí do: khi đọc lại tớ vẫn thấy cuốn hồi kí còn sặc mùi “hèn”. Và thế là, tớ lại viết thêm một chương “Tôi đã hết hèn”. Cuốn hồi kí trong USB được một “đồng chí” cũ của tớ, khi nhân danh “khúc ruột ngàn dặm” trở về Tổ Quốc, mang sang Mỹ thì ...quả thật tớ vẫn còn “sợ” nên dặn ông bạn : chờ đến khi tớ chết hãy cho ra mắt. Y như Nguyễn Khải mà tớ đã viết trong một entry trước là “chẳng thể nào đánh được một xác chết” nữa, nghĩa là:Nguyễn Khải chỉ dám “hết hèn” khi mình đã chết ,đã hưởng đủ mọi quyền lợi không ai có thể đòi lại được nữa!

Bản thảo của cuốn hồi kí đó ,cho đến nay, tớ cũng chẳng dại gì mà lưu trong CPU mới (vì cái CPU cũ cól ẽ nay đã trở thành đồ đồng nát),nên cũng chẳng còn nhớ mình đã viết những gì nữa. Vì vậy các bạn cứ hỏi tớ điều này ,điều khác ...nhiều khi tớ chẳng còn biết trả lời thế nào cho khỏi …“trước sau không như một”nữa!

2)Sở dĩ có chuyện “Hồi kí của một thằng hèn” lại ra đời vào năm 2009 này, khi tớ vẫn còn sống nhăn răng... giả ra như thế này chẳng qua vì tớ thấy trong mấy năm qua các nhà văn trẻ, các nhà tranh đấu cho dân chủ ở trong nước đã không hề hèn như tớ, dám cho ra đời ngay ở trong nước những: “Thời của thánh thần”, “Lạc đường”, “Mạt lộ”, “Rồng đá”… ,dám viết những bài báo không theo... lề bên phải.Thậm chí Đào Hiếu còn có hẳn một trang web có tên “Lề bên trái”ngay ở trong nước với địa chỉ công khai “dao hieu.com”,bật lên có ngay,với những nội dung thiệt “hot” mà chẳng sao.. Thế là tớ tự thấy cái gan cái mật của tớ so với họ chưa xứng đáng một phân, một lạng nào. Và tớ quyết định cho xuất bản ngay khi tớ còn sống. Ấy vậy mà sách chưa ra, mới chỉ có mấy trang giới thiệu đã có quá nhiều người tò mò cật vấn tớ nào sách mua ở đâu? nào nội dung nói những chuyện gì? Thậm chí đài BBC (phóng viên Hồng Nga ở Bangkok )còn lo sợ cho tớ rằng “Bác đang sống ở trong nước mà ra một cuốn sách ở nước ngòai như thế liệu có “việc gì” không?” Và đây là tất cả những câu trả lời mà tớ đã công khai tuyên bố với phóng viên đài BBC:

a) Cuốn hồi kí này tớ chỉ nói về cái sự “hèn” của bản thân tớ hay nói một cách khác là tất cả những gì tớ đã trải qua trong suốt hơn nửa thế kỉ, mang tiếng là “kĩ sư tâm hồn” mà chỉ vì bảo tòan tính mạng, vì miếng ăn của vợ con mà trở thành một người “đầu độc tâm hồn” tòan dân bằng những lời nói, câu ca không xuất phát từ trái tim mình

b) Tất cả những điều tớ nêu lên đều là một phần ngàn sự thật mà tớ “vừa là nạn nhân vừa là tội đồ”. Lẽ tất nhiên sẽ phải động đến cả một quá trình mà nền “văn nghệ vô sản” do Đảng lãnh đạo đã biến văn nghệ thành một công cụ đấu tranh giai cấp mà kẻ nào không theo đúng con đường đó thì sẽ bị “chuyên chính vô sản” trừng trị như mọi thành phần khác ngay tắp lự!

c) Tất cả những sai lầm hay sự hèn nhát mà tớ viết trong hồi kí đều được tớ giới thiệu dần dần trong blog suốt từ tháng 8 năm 2007 vừa qua nhưng nó chi tiết, tỉ mỉ hơn nếu sau này các friends có dịp đọc Hồi Ký của một thằng hèn" của tớ. Nhưng có một điều tớ cần nhấn mạnh: Hồi kí của tớ chủ yếu chỉ nằm trong thời gian tớ đang ở dưới sự lãnh đạo quá sai lầm, mà gây nhiều tội ác những năm còn dưới sự lãnh đạo của Đảng lao động như : Cải cách ruộng đất, cải tạo tư sản, đấu tranh chống nhân văn giai phẩm, chống chủ nghĩa xét lại, bỏ tù cho đi cải tạo những người có tư tưởng muốn tách chính trị ra khỏi văn nghệ…Còn những gì đang diễn ra đang được sửa sai không tuyên bố thì tớ chưa đề cập tới vì,cho tới giờ này tớ vẫn đinh ninh là chủ nghĩa cộng sản hôm nay đã cụ thể không còn nữa trên cả lý thuyết lẫn thực tế.Cứ nhìn về mọi mặt về kinh tế,văn hóa ,chính trị, xã hội,….chẳng phải người ta đang đẩy mạnh chôn vùi những khái niệm của Mác-Lê,bằng chính sách khuyến khích Làm Giầu,Chẳng phải người ta đang góp tay đào sâu cái hố ngăn cách giữa giầu nứt villa,đổ building với nghèo không miễng cơm ăn giữa vựa lúa đồng bằng sông Cửu Long” đó hay sao?(đọc hàng loạt bài của nhà báo Võ Đắc Danh). Sở dĩ người ta không chịu đổi cái tên Đảng chỉ vì họ còn nắm chắc được một trong những vũ khí ác độc nhất đựoc bảo lưu trong cái đống lý thuyết quái quỷ,giết người mà cả thế giới đã quá hiểu nó để bỏ nó vào thùng rác từ gần hai thập kỷ nay.Đó chính là ba thứ vũ khí của “chuyên chinh vô sản" gồm Công An,Quân Đội và..Thông tin tuyên truyền mà rời nó ra thì…xã hội Việt Nam sẽ hiện nguyên hình là một xã hội không hề cộng sản!Các nhà lãnh đạo hiện nay nên gọi là gì?Xin để nhường cho các bạn,nhưng khi phê phán họ xin đừng gọi họ là cộng sản mà “oan” cho họ!Họ đang cố gắng để có "thành tích" với nhân dân để có dịp họ sẽ đổi tên đảng và mục tiêu tranh đấu cho hợp thời hợp thế đấy thôi.Nhưng tiếc thay trên con đường "đổi mới”,họ đang vấp phải quá nhiều :"sai lầm mới" do cả phù thủy lẫn âm binh đều "cá đối bằng đầu" nên khi bị phản đối,biểu tình thì họ không thể nào không giữ lại cái vũ khí “chuyên chinh vô sản”!Họ cũng ,không thể đổi tên cái vũ khí độc nhất vô nhị đó thành “chuyên chính tư bản” được !Đó là nội dung hay chủ đề tư tưởng của cuốn hồi ký cũng như các entries tớ đã viết!

Hơn thế nữa, tất cả những sự kiện đau lòng mà tớ viết ra cũng đã được các nhà cầm quyền đương thời tuy không viết được hồi kí như tớ ( vì đa số đang còn quá trẻ để có thể chứng kiến những sai lầm này) đang sửa chữa một cách “không tiền khoáng hậu” bằng những hành động thật ngoạn mục. Từ việc phục hồi không tuyên bố nhóm “Nhân văn giai phẩm” còn sót lại đến tặng và...truy tặng họ “giải thưởng nhà nước”, đến đưa xác của họ vào nằm ở nơi vinh dự nhất là nhà tang lễ Lê Thánh Tôn…từ việc cho phục hồi những tác phẩm của Phan Khôi, Trần Dần đến việc kỷ niệm và cho in lại các sáng tác của nhóm “Tự Lực Văn Đoàn”… Từ việc cho phổ biến toàn bộ tác phẩm của Phạm Quỳnh, Nguyễn Văn Vĩnh ...đến việc cho thảo luận lại về Hồ Chí Minh với những bản tham luận gây ngạc nhiên của những giáo sư tiến sĩ-đảng viên có tiếng tăm trong nước...Đến việc những trang web của những nick name gây shock bằng những bài tuyên bố, phê phán những sự kiện đang xảy ra hàng ngày… đến những tờ báo chui như “Tự do ngôn luận”, “Tổ Quốc”…chưa hề bị đình bản, bị mời lên “làm việc”… Tớ mới thấy… nỗi “sợ” cuối cùng của tớ (mà thật sự là sợ cho vợ ,con) đúng là …vô duyên.! Vậy là tớ quyết định: Cứ cho ra mắt vào tháng 5 này đi!

Vả lại ,họ có lí do gì mà… “gây sự” với tớ khi chính tớ là người làm những việc mà họ đã ,đang và sẽ còn làm nhưng… rất khó nói!. Nói một cách khác, những điều gì mà Đảng lao động Việt Nam đã mắc phải những “sai lầm lịch sử” thì hôm nay ở cả miền Nam không hề xảy ra…, cụ thể là không có cải cách ruộng đất, không có đấu tố, không có đàn áp văn nghệ dù họ làm những điều mà trước kia chúng tớ nếu làm như họ thì chỉ có mà đi.. cải tạo mút mùa. Trên lĩnh vực văn học nghệ thuật , từ chỗ kìm hãm, phê phán, cấm đoán ...thì hôm nay ..tha hồ xả láng, miễn là không đả động gì đến…"pô- li- tích !Chỉ riêng về âm nhạc thì thoải mái cóp pi,bắt chước,thậm chí cả ăn cắp của nước ngoài lẫn... của nhau.!Nào là “Con cái nhà ai xinh đáo để”, “Yêu nè, không yêu nè”, “Ứ ừ! Em hỏng chịu đâu”, “Kiếp đánh đề”, “Hãy yêu em dù anh dối lừa”… nào là rock, rap, breakdance đến “thuổng”, luận văn của nhau đều được tự do phát triển, thậm chí còn được khuyến khích ,bảo vệ nữa.

Cho nên tớ mới nghĩ rằng sách của tớ có ra trong lúc tớ còn sống thì tớ đã làm một việc “có ích” cho các vị lãnh đạo đang chẳng muốn làm mất uy tín của các vị tiền nhân bằng những lời xin lỗi công khai. Bởi vậy sách chưa ra mà đã có kẻ chửi tớ là tớ đang làm một công việc “cứu Đảng”, “phản tỉnh vào giờ thứ 25”, thậm chí có kẻ còn cho tớ là “trùm công an văn hóa”?! (đọc trên DCV online). Tớ chắc rằng đây là những người không hề đọc blog của tớ, nhất là những entries tớ viết về những ngày đầu vào “Miền Nam giải phóng” như “Đi thăm giàu hỏi sướng”.Cũng có thể đây là những kẻ khiêu khích tớ để tớ nổi tăng-xông lên mà chết đột tử !

Thế đấy, bỗng dưng người của hơn 200.000 viewers trên blog thì nay tớ bỗng nổi tiếng trong có một vài ngày (tăng thêm mỗi ngày cả ngàn view, làm cái thân già đang vui bỗng …”khổ” chưa từng thấy(!) Vì chỉ riêng việc trả lời email thì cái lưng khốn khổ của tớ đã muốn xẹp thêm mấy đốt còn lại.(xem ảnh mới nhất) Bởi thế cho nên nhân dịp này, tớ thi hành đúng quy định về blog của nhà nước, viết một trang “nhật kí cá nhân" để trả lời cùng lúc nhiều người yêu tớ và dăm ba thằng ghét tớ

Thôi nhé!nhật ký hôm nay xin phép xì-tôp!!


Share/Save/Bookmark
Related Posts with Thumbnails