Hiển thị các bài đăng có nhãn joyce Anne Nguyễn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn joyce Anne Nguyễn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 2 tháng 3, 2010

Tin và không tin

Nguồn : DCVOnline
DCVOnline: Ngày nay một trong những ưu tư của bất cứ người Việt Nam nào còn quan tâm đến tình trạng đất nước là sự thờ ơ của giới trẻ đối với thời cuộc. Khi nhìn vào lối sống của tuổi trẻ trong nước người ta thường bắt gặp các hình ảnh ăn chơi, nhậu nhẹt, đạo đức suy đồi. Thanh thiếu niên Việt Nam ngày nay hình như am tường về tình hình các đội bóng đá bên Âu châu hay Nam Mỹ hơn là các vấn đề bức thiết của đất nước.

Thêm vào đó, sự đàn áp, khủng bố những người yêu nước, nhất là trong giới thanh niên, của nhà cầm quyền cộng sản như một tảng băng đè nặng, cố tình làm nguội đi bầu máu nóng của tuổi trẻ.

Tuy vậy, bên dưới tảng băng kia những làn sóng ngầm vẫn âm ỉ. Vẫn còn những người trẻ lớn lên trong lòng chế độ biết nhận thức được đâu là lẽ phải. Họ biết và biết rất nhiều hơn người ta tưởng nhưng họ chưa có điều kiện để nói.

Điều này được chứng minh qua bài viết của một blogger còn rất trẻ, sinh ra và lớn lên trong nước, hiện đang sống tại Na Uy. Bài viết này của tác giả đã được nhiều website đăng tải trong thời gian gần đây. Tin rằng nội dung bài viết có nhiều điểm cần được chia sẻ với các bạn trẻ trong và ngoài nước, DCVOnline xin đăng lại nhằm giới thiệu cùng bạn đọc và xin cám ơn tác giả, blogger Joyce Anne Nguyễn.

Tin và không tin trong xã hội Việt Nam


Joyce Anne Nguyễn

Khi viết bài này trong chuyến tàu đi từ Prague đến Warsaw, tôi không có hy vọng sẽ tạo nên một sự thay đổi về quan điểm của người đọc. Không hy vọng lớp trẻ Việt Nam đang sống tại Việt Nam có thể có cách nhìn khác hơn về hệ thống xã hội Việt Nam, đơn thuần là tôi viết chỉ để viết, viết quan điểm và cách nhìn của tôi. Tôi đã cố gắng để không bị xem là phiến diện nhưng quan điểm cần rõ ràng hoặc bên này hoặc bên nọ, không có thói quen đứng dạng chân cùng lúc hai quan điểm.

Không hẳn mọi điều ta cần phải tin đều là sự thật và chân lý. Cũng có khi đó chỉ là tuyên truyền. Tôi không tin vào điều tôi nghe và đọc, tôi không tin vào những lời người khác nói và ép buộc tôi phải nghe. Tôi chỉ tin vào những gì tôi đã tận mắt thấy, quan sát và trải nghiệm. Từ thực tế tôi tiếp nhận nhiều luồng và lối nghĩ khác nhau để rút ra kết luận riêng của mình. Dù là tuyên truyền hay không, đó cũng vẫn là cách nhìn và cách nói của những người khác, không phải của tôi.


Joyce Anne Nguyễn trên tháp Eiffel (Paris)
Nguồn: OntheNet

Tôi sinh ra ở Sài Gòn, và lớn lên ở Sài Gòn. Và tôi rời Sài Gòn ngày 22/04/2009 (đến Na Uy ngày 23/4). Tương đối đủ để hiểu về cuộc sống của con người tại Việt Nam, để thấy những ngóc ngách khía cạnh khác nhau của xã hội Việt Nam mà nhiều người Việt Nam sinh tại nước ngoài chỉ về một vài lần không thể thấy hết được. Trong cách nghĩ của tôi, sống trong một thời gian dài và ghé thăm vài lần, mỗi lần vài tuần là hai việc hoàn toàn khác nhau. Những người sống trong nước có thể không biết nhiều về chính trị nhưng thấy rõ những mặt xấu và hạn chế trong môi trường mình đang sống.

Ở đây, tôi nói về việc tin và không tin trong xã hội Việt Nam.


Share/Save/Bookmark
Related Posts with Thumbnails