Hiển thị các bài đăng có nhãn Everywhere Land. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Everywhere Land. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2009

Tướng Sĩ Tượng

Nguồn : Everywhere Land


Tin 1: trước phiên tòa

“Khác với thường lệ, trước khi phiên xử bắt đầu, tòa đã yêu cầu tất cả mọi người rời khỏi phòng xử trước khi các bị cáo được dẫn giải đến vành móng ngựa. Phóng viên trong và ngoài nước phải tác nghiệp ngoài, thông qua 2 màn hình lớn. Lý do được chủ tọa đưa ra là để giữ sự nghiêm trang và không làm ảnh hưởng đến Hội đồng xét xử cũng như các bị cáo.”


Tin 2: sau phiên tòa

“…chủ tọa Nguyễn Đức Sáu cũng cho biết, trước khi vụ án được đưa ra xét xử, tòa ánTP HCM đã nhận được rất nhiều đơn từ, công văn của các ban ngành, tập thể "tha thiết" đề nghị tòa công minh xem xét giữa công và tội, giảm nhẹ hình phạt cho các bị cáo.


Tòa án TP HCM đuổi người dự phiên xử, trong đó có cả các cơ quan báo chí trong và ngoài nước, ra ngoài với lý do “không làm ảnh hưởng đến Hội đồng xét xử”. Nhưng cũng chính chủ tọa phiên tòa lại thừa nhận rằng trước khi xử ông ta đã “đã nhận được rất nhiều đơn từ, công văn của các ban ngành, tập thể "tha thiết" đề nghị tòa công minh xem xét giữa công và tội, giảm nhẹ hình phạt cho các bị cáo.” Và một phần nhờ đó mà án phạt ông Sĩ chỉ còn là 3 năm tù giam, thấp hơn nhiều so với khung hình phạt 10-20 năm tù giam theo Điều 165 Bộ Luật Hình sự.


Thật buồn cười. Ông Tòa đuổi người dự xử một phiên tòa công khai vì sợ ảnh hưởng tới Hội đồng xét xử. Nhưng ông lại gián tiếp thừa nhận rằng Hội đồng xét xử đã chịu ảnh hưởng của những “công văn của các ban ngành, tập thể” (?)… đề nghị tòa “giảm nhẹ hình phạt cho các bị cáo”. Đó là điều buồn cười thứ nhất.


Cơ quan tư pháp không độc lập, xét xử căn cứ vào tội trạng và bằng chứng mà lại thừa nhận ảnh hưởng của các ban ngành, tập thể trong quyết định xét xử. Đó là điều buồn cười thứ hai.


Bị cáo Sĩ bị phía Nhật cáo buộc là nhận 820.000 USD tiền hối lộ nhưng như những gì báo chí tường thuật về phiên tòa thì sự việc này không hề được Viện kiểm sát nhắc đến. Từ vụ án 820.000 USD xuống còn vụ án 52 triệu VND (là số tiền ông Sĩ nhận từ những người thuê nhà hữu hảo). Đó là điều buồn cười thứ ba.


Phiên tòa “gửi giấy triệu tập tới 87 người có liên quan trong vụ án nhưng chỉ có hơn chục người có mặt”. Và việc vắng mặt tới 60-70 người liên quan đó cũng chẳng hề ảnh hưởng gì tới việc xét xử chóng vánh trong 2 ngày của phiên tòa. Đó là điều buồn cười thứ tư.


Một vụ án được đích thân “Thủ tướng trực tiếp chỉ đạo”, với sự tham gia hợp tác của cơ quant ư pháp hai nước mà hậu quả của nó khiến Nhật Bản tạm ngừng viện trợ ODA cho Việt Nam mà cuối cùng thành ra một thứ đầu voi đuôi chuột, liên quan vỏn vẹn tới số tiền hơn 1 tỷ đồng cho thuê nhà sai nguyên tắc. Đó là điều buồn cười thứ năm.


Bị cáo Sĩ chắc hẳn sẽ chỉ phải ngồi tù chừng 1 năm, rồi sẽ được “đặc xá” sớm còn kịp đi ăn cưới con gái (bị hoãn do vụ án). Cũng là sui gia nhưng sui gia Tổng thống Indonesia thật xui xẻo, đường đường là sui gia Tổng thống đương nhiệm mà bị bốn năm rưỡi tù vì tội “tham nhũng”. Đúng là một quốc gia không có tình. Ở Việt Nam “đất nước tình yêu” chúng ta thì chỉ là sui gia (dù chưa chính thức) của ai đó thì tòa án đã có thể nhận được rất nhiều đơn từ, công văn (sao không thấy ông Tòa nhắc tới thư tay hay điện thoại) xin giảm tội rồi. Và theo đó mức án cũng giảm chóng mặt, từ 10-20 năm tù (khung hình phạt) xuống còn 5-6 năm tù (đề nghị của VKS) xuống nữa còn 3 năm tù (án tuyên) và chắc sẽ xuống nữa còn…xxx (đặc xá).


Giá các lô-cốt đang gây tắc nghẽn, kẹt xe, lãng phí không biết bao nhiêu của cải, tài nguyên ở TP HCM cũng giảm đi với cùng tốc độ!.


Share/Save/Bookmark

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2009

Lon ton le te

Nguồn : Everywhere Land

Quốc hội còn chưa họp mà đã có một chú cán bộ lon ton phát biểu: "Quốc hội hoàn toàn ủng hộ chủ trương lớn [khai thác bô-xít] này". Như vậy là thế nào?

Trích ý kiến của Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Trần Đình Đàn:

"Quốc hội hoàn toàn ủng hộ chủ trương lớn này.

Như tôi nói từ đầu, chủ trương này đã được Đảng và Nhà nước ta nói ngay từ Đại hội IX và X của Đảng. Ngày 24/4, Bộ Chính trị đã ra thông báo về chủ trương tổ chức khai thác, quản lý khai thác giá trị công nghiệp nhằm phát triển đất nước, khu vực Tây Nguyên.

Chắc chắn Quốc hội sẽ hoàn toàn ủng hộ. Về việc làm như thế nào, triển khai thế nào, dự án nào cần làm, quy hoạch thế nào là trách nhiệm của cơ quan hành pháp là Chính phủ."

Chỉ là một chân Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội mà đã dám phát biểu thay mặt cho cả 500 đại biểu Quốc hội, trước cả khi Quốc hội họp và dự án bauxite được đưa ra bàn thảo. Ủy ban Thường vụ Quốc hội còn không thể thay mặt cho Quốc hội trong nhiệm vụ của mình; Chủ tịch Quốc hội cũng không có quyền thay mặt cho Ủy ban Thường vụ Quốc hội hay cho Quốc hội. Vậy mà một chân Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội lại dám thay mặt cho toàn thể Quốc hội (?) khẳng định "Quốc hội hoàn toàn ủng hộ" ngay cả khi Quốc hội còn chưa khai mạc.

Nói như ông Đàn này thì Quốc hội chẳng là gì khác ngoài cái máy biết vỗ tay và nhấn nút thông qua bất cứ cái gì mà Đảng đưa cho. Trong một đoạn văn ngắn mà ông ta lặp đi lặp lại ""Quốc hội hoàn toàn ủng hộ chủ trương lớn này." "Chắc chắn Quốc hội sẽ hoàn toàn ủng hộ." như muốn tâng công với ai đó? Hay muốn đe nẹt trước các đại biểu có thể ngo ngoe ý tưởng khác rằng đây là vấn đề đã được quyết rồi, đừng có mà ngọ nguậy?

Nhưng mặt khác qua sự việc này cho thấy cái thế của những người ủng hộ khai thác bauxite đã xuống tới mức nào. Họ lôi kéo được ông Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng về phe mình và ông này nghiễm nhiên sử dụng quyền của mình để không đưa dự án bauxite vào dự án phải trình Quốc hội phê duyệt, bỏ qua các khía cạnh ảnh hưởng tới môi trường và an ninh quốc gia của dự án. Nhưng sức ép dư luận và chất vấn của cử tri khắp cả nước (như có thể đọc được trên những mẩu tin trên báo, hầu như tường thuật cuộc gặp của đại biểu nào với cử tri cũng có nhắc tới vấn đề bauxite) đã khiến cho Chính phủ phải "tự nguyện" đưa chương trình khai thác bauxite vào trong Báo cáo kinh tế-xã hội trình Quốc hội. (Ban đầu ông Trọng muốn đó là báo cáo riêng nhưng sau đó Chính phủ chỉ đồng ý đưa vào trong báo cáo chung). Dù sẽ được đưa ra "báo cáo" trước Quốc hội nhưng chương trình được thiết kế để các đại biểu Quốc hội chỉ có thể nghe, và thắc mắc đôi chút chứ không được quyền bỏ phiếu thông qua hay không thông qua. Ấy vậy mà "họ" cũng không yên tâm, chắc do sợ có những đại biểu cứng đầu, nói ngang, chất vấn mạnh mẽ trong khi nhân dân cả nước đang theo dõi trên TV, vì vậy mới có cảnh Quốc hội chưa họp mà Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội lắp bắp mấy lần ""Quốc hội hoàn toàn ủng hộ chủ trương lớn này" khi họp báo.

Tất nhiên là mọi sự sẽ vui vẻ như mọi lần. Quốc hội sẽ họp, sẽ chất vấn các vị Bộ trưởng về các vấn đề quốc gia đại sự. Các vị Bộ trưởng sẽ vã mồ hôi, sẽ lắp bắp hay sẽ pha trò (như ông thiền sư Nguyễn Quốc Triệu), thậm chí có thể sẽ còn xin lỗi (!).

Rồi mọi thứ sẽ như cũ, đất Tây Nguyên sẽ bị cày xới, bị khoét ruỗng trước khi được "hoàn thổ" lại cho bà con Kinh-Thượng trồng cafe với cao su. Còn các đại biểu sẽ tươi tắn đi về, thảnh thơi sau khi đã chứng minh cho cử tri thấy là mình đã làm hết sức mình, rằng thực ra trong thâm tâm họ cũng không tán đồng kế hoạch khai thác bauxite ở Tây Nguyên nhưng vì đó là chủ trương của Đảng và với kỷ luật Đảng viên, họ không làm thế nào khác được.

Share/Save/Bookmark

Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2009

vietnamchina.gov.vn

Nguồn : blog Everywhere Land

Xung quanh chuyện website với tên miền Chính phủ Việt Nam đưa tin khẳng định chủ quyền với Tây Sa của Tàu, đã có nhiều blog bàn, như blog Lê Tuấn Huy (cũng là blog phát hiện đầu tiên), blog Osin, blog NVP. Bác Osin thì coi đó như con ngựa thành Troy. Bác NVP bàn về nó như minh họa cho sự yếu kém của cơ quan chính quyền.

Như bài báo trên Lao Động và thông tin từ website thì website này là website chung của Bộ Thương mại (nay là Bộ Công thuonwg) Việt Nam và Bộ Thương mại Trung Quốc. Website có hai tên miền: http://www.vietnamchina.gov.vn và http://www.chinavietnam.gov.cn/.
Việc duy trì hai tên miền thuộc hai chính phủ hai nước như vậy không biết có ngụ ý là chia sẻ thông tin chung nhưng mỗi nước sẽ chịu trách nhiệm tên miền của mình?

Website được xây dựng rất hoành tráng. Lễ khai trương website này có sự chứng kiến của Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết và Tổng Bí Thư- Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào.

Trên Vnexpress đưa tin như sau: "
Tại lễ công bố website hợp tác kinh tế và thương mại Việt Trung, đích thân Tổng bí thư Nông Đức Mạnh, Chủ tịch Nguyễn Minh Triết và Tổng bí thư - Chủ tịch Hồ Cẩm Đào cùng nhấn nút kích hoạt trang thông tin điện tử quan trọng này."

3 nhà lãnh đạo

3 nhà lãnh đạo nhấn nút khai trương website hợp tác kinh tế và thương mại Việt - Trung. Ảnh: Thanh Thuỷ.

Nhưng thực tế cho thấy website tên miền http://www.vietnamchina.gov.vn đã đăng tải những thông tin rất bất lợi cho phía Việt Nam, cả về tranh chấp vùng biển theo hướng có lợi cho Trung Quốc. Thật lạ lùng khi trang web của một cơ quan Chính phủ Việt Nam không đưa tin Việt Nam bổ nhiệm Chủ tịch huyện Hoàng Sa nhưng lại đưa tin Trung Quốc phản đối bổ nhiệm này và khẳng định "Trung Quốc và Việt Nam không tồn tại tranh luận đối với quần đảo Tây Sa. Cách làm kể trên của phía Việt Nam là trái phép và vô hiệu. Trung Quốc đã nghiêm chỉnh bày tỏ lập trường với phía Việt Nam về việc này”.

Cũng khó hiểu là website thương mại Việt-Trung mà phần Thời sự hầu như toàn đưa các tin chỉ liên quan tới Trung Quốc, và rất nhiều tin không liên quan tới thương mại như "Chủ tịch nước Trung Quốc Hồ Cẩm Đào duyệt lực lượng hải quân đa quốc gia"; "Trung Quốc: ưu ái lực lượng hải quân "...

Nếu điểm lại phần "Thời sự" trên website này thì 20 tin trên đấy, không có được 1 tin liên quan tới Việt Nam. Có thể hiểu nếu đây là website của một cơ quan chính phủ Trung Quốc, chẳng hạn của Bộ Thương mại Trung Quốc hay của thương vụ sứ quán Trung Quốc ở Việt Nam. Nhưng không thể hiểu được nếu đây là một website về giao thương Việt-Trung do hai Bộ thương mại hai nước cùng quản lý?

Và cả chủ tịch nước lẫn Tổng bí thư ĐCS của Việt Nam đều tham dự lễ khai trương cái website có tên miền chính phủ ta nhưng hình như là, do "nước bạn" quản lý hộ. Và nếu vào cái website đấy thì bạn sẽ thấy ngay đó là một mớ hổ lốn, một website chưa hoàn thiện dù đã khai trương gần 3 năm, còn thua một website do một sinh viên năm thứ nhất thiết kế.
Trớ trêu hơn, nếu vào thẳng trang chủ http://vietnamchina.gov.vn/ (không có www) thì lại ra một trang có tiếng Trung và tiếng Nga*. Tiếp tục click vào phần tiếng Nga thì ra trang giao thương Nga-Trung (?) nhưng lại được đặt tạm trên tên miền của chính phủ Việt Nam.


Xem ra "nước bạn" đã tự thiết kế các trang giao thương này cho một loạt các nước. Rồi "nước bạn" chia sẻ với chúng ta, và chịu trách nhiệm luôn cả phần nội dung cho trang web của một cơ quan chính phủ ta nhằm phục vụ việc tuyên truyền của nước bạn. Và cả hai nhà lãnh đạo cao nhất của Việt Nam cùng tham dự lễ khai trương, cùng kích hoạt website đấy.

Và rồi Bộ Thương mại và sau đấy là Bộ Công thương để mặc trang web cho phía Tàu thỏa sức khai thác, kể cả đưa thông tin tuyên truyền có hại cho Việt Nam trên trang web (về danh nghĩa) có tên miền của chính phủ Việt Nam. Trong khi đấy thì các vị có thể chỉ tay mắng mỏ 137 trí thức phản đối khai thác bauxite là để cho bọn phản động lợi dụng (?).

Để sự việc trên xảy ra là do ngu xuẩn, là vô trách nhiệm, là tham lợi, hay là gì...chắc một số vị đang ngồi ở Bộ Thương mại cũ và Bộ Công thương hiện nay biết rõ
. Nhưng chắc rằng trong mấy ngày tới, sẽ chẳng có ai ở Bộ đó đứng ra giải thích nguyên nhân và nhận trách nhiệm. Và báo chí chắc hẳn cũng không dám đề cập tới việc Trung Quốc chẳng cần tới tin tặc vẫn kiểm soát được website cơ quan chính phủ ta.

Giặc ở đâu? Giặc ở trong nhà đó. Dấu lông ngỗng rắc từ Hà Nội tới Dak Nong, còn có nơi nào chưa rắc?


PS: Tính tới thời điểm khoảng 12:15 am, ngày 14/5/2009. Xem ra các "bạn" Tàu mượn tên miền gov.vn của chính phủ Việt Nam để thử chơi trang web đang thiết kế của họ?

Share/Save/Bookmark

Thứ Năm, 16 tháng 4, 2009

100 nhà kinh tế và bánh đậu xanh Hải Dương

Nguồn : Everywhere Land

Linh

Theo báo Sài Gòn Tiếp Thị, 100 nhà kinh tế họp nhau ở Hải Dương trong một hội thảo có quy mô lớn do Ủy ban Kinh tế Quốc hội và Viện Khoa học xã hội Việt Nam tổ chức để bàn về suy thoái kinh tế và các chính sách đối phó. Đây là một hội thảo rất có quy mô vì lần đầu tiên quy tụ được các chuyên gia kinh tế từ các viện kinh tế, các trung tâm nghiên cứu kinh tế khắp cả nước. Đọc bài tường thuật này trên VNN thì có cả Đinh Văn Ân ở CIEM, Trần Đình Thiên ở Viện Kinh tế học, Vũ Thành Tự Anh ở chương trình Fulbright, Bùi Đức Sơn ở Viện KT-CT Thế giới, Lê Đăng Doanh và Nguyễn Quang A ở Viện Nghiên cứu Phát triển, Nguyễn Đức Thành ở CEPR (theo VTV thì còn cả Trần Du Lịch ở VIện kinh tế TP HCM)... Có thể tóm lại rằng đây là một hội thảo quy mô hoành tráng. Chủ đề hội thảo cũng hết sức thiết thực, chính là những vấn đề mà hơn 80 triệu người dân Việt Nam phải đối phó, làm đau đầu các nhà hoạch định chính sách bấy lâu nay (nhưng cũng có thể là không?) và được nói đến hàng ngày trên các phương tiện thông tin đại chúng.

Thế nhưng nếu đọc trên báo chí thì có thể thấy ngoại trừ VNN và SGTT, hầu như không có mấy báo nhắc tới hội thảo này cùng với ý kiến của các chuyên gia kinh tế. Trên Tuổi Trẻ, nhật báo lớn nhất Việt Nam, chỉ có vài dòng về hội thảo, lược ghi ý kiến ông Thiên và bà Susan Adams. Trên Thanh Niên (bản online) và Lao động (bản online), tôi cũng không đọc được bài nào về thông tin hội thảo. Xem ra ý kiến của 100 nhà kinh tế Việt Nam và chuyên gia kinh tế nước ngoài không hề được quan tâm.

Lý do cũng dễ hiểu khi đọc hai bài tường thuật trên hai tờ báo hiếm hoi đưa tin tương đối chi tiết về hội thảo này, không thấy nhắc tới các nhà hoạch định chính sách, ngoại trừ Bí thư tỉnh ủy Hải Dương- địa phương đăng cai hội thảo, cho dù hội thảo này là do Ủy ban Kinh tế Quốc hội chủ trì. (Phát biểu của ông Bí thư này khá thú vị, nó cho biết thêm nhiều điều về thực trạng kinh tế hiện nay). Phải chăng đây cũng là lý do khiến giới truyền thông bỏ qua Hội thảo này vì cảm thấy nó không có ảnh hưởng gì tới chính sách kinh tế trên thực tế.

Điều này hoàn toàn có lý bởi từ trước tới nay, các chính sách kinh tế được đưa ra mà người ta không thấy nhiều sự tham vấn các chuyên gia kinh tế từ trước. Trước đây còn có Ban cố vấn kinh tế cho Thủ tướng nhưng khi Thủ tướng Dũng lên cầm quyền, một trong những việc làm đầu tiên của ông là dẹp bỏ Ban này. Gần đây, trước các biến động phức tạp về tài chính-ngân hàng, Chính phủ đã thành lập Hội đồng tư vấn chính sách tài chính-tiền tệ quốc gia do cựu Thống đốc NHNN Lê Đức Thúy làm Chủ tịch. Nhưng rút cục, chức trách của Hội đồng này là gì, quyền lực Hội đồng ra sao thì không ai thực sự biết (có lẽ kể cả ông Thúy).

Và các "quyết sách lớn" của Đảng và Nhà nước thường được đưa ra rất đột ngột, không kèm theo các lý giải về sự cần thiết cũng như các đánh giá khách quan đầy đủ về hiệu quả của các chính sách được thực thi. Lấy ví dụ về gói kích cầu đợt 1 trị giá 1 tỷ USD và sau đó được nâng lên thành 6 tỷ USD. Gói này gồm nhiều thành phần như cho tiền Tết người nghèo, hỗ trợ lãi suất cho doanh nghiệp, xây dựng cơ sở hạ tầng...Tuy nhiên cho tới nay, người ta vẫn không rõ cụ thể gói này gồm bao nhiêu phần là hỗ trợ lãi suất, bao nhiêu là các chính sách chi tiêu, bao nhiêu là giảm thuế....Cũng chưa có đánh giá nào thực sự nghiêm túc về hiệu quả của gói kích cầu này thời gian qua, chẳng hạn riêng với gói hỗ trợ lãi suất thì tỷ lệ vay để thực hiện đầu tư mới là bao nhiêu, vay để đáo nợ là bao nhiêu, bao nhiêu % cho DNNN, bao nhiêu cho DN ngoài quốc doanh, tạo được bao nhiêu việc làm mới...Ngay trong số liệu về thất nghiệp cũng đầy mâu thuẫn và mập mờ về phương pháp luận (ví dụ tính thế nào với trường hợp làng nghề?). Cũng không có công bố nào đánh giá khả năng ảnh hưởng tới lạm phát của các chính sách kích cầu này.

Thế nhưng chỉ đùng 1 cái, Chính phủ đã công bố gói kích cầu 2, lần này hướng tới đối tượng vay trung và dài hạn. Gói này còn mập mờ hơn cả gói 1 vì thậm chí không công bố số tiền mà Chính phủ định bỏ ra để hỗ trợ lãi suất. Trong khi Quốc hội Mỹ bàn bạc cả hàng tháng, đập lên đập xuống nghị sự về các gói kích cầu rồi mãi mới thông qua được thì ở Việt Nam chỉ cần Thủ tướng đặt bút ký thế là gói kích cầu được thông qua mà không gặp phải bất cứ sự phản biện nào.

Thế nên không có gì lạ khi các nhà kinh tế nói gì thì cứ nói, hội nghị cứ hội nghị còn Chính phủ thì việc mình cứ làm. Thậm chí hình như còn chẳng có vị quan chức cao cấp nào dự Hội thảo này- bởi lẽ các vị còn bận rộn trong việc hoạch định chính sách, đưa Việt Nam vượt qua khủng hoảng. Báo chí cũng chẳng buồn đưa tin. Đóng góp lớn nhất của 100 nhà kinh tế tại Hội nghị về suy thoái kinh tế ở Hải Dương, có lẽ là những gói bánh đậu xanh Hải Dương họ mua về làm quà. Như vậy âu cũng là góp phần làm tăng
sức mua, đóng góp thiết thực cho chính sách kích cầu của Chính phủ.
PS: Có bài này khá thú vị trên vneconomist.

100 nhà kinh tế ngồi trên kim tự tháp ngược


Share/Save/Bookmark
Related Posts with Thumbnails