Thứ Ba, 19 tháng 5, 2009

Gần 500 nghị viên trước một cuộc sát hạch gay go

Nguồn : x-Cafe

Bùi Tín
18.05.2009

Sáng thứ Tư 20-5-2009 này, Quốc hội trong nước sẽ họp kỳ họp thứ 5 khoá XII.

Khóa họp này được dư luận trong và ngoài nước rất chú ý vì có 2 vấn đề nổi cộm, làm xôn xao dư luận mấy tháng nay đã được ghi trong chương trình nghị sự. Đó là Việc hoàn thành cắm mốc trên biên giới Việt - Trung, và Vấn đề khai thác bôxít ở Lâm Đồng và Đak Nông trên Tây Nguyên.

Tuy quốc hội là do đảng CS chọn qua tổ chức ngoại vi của đảng là Mặt trận Tổ quốc, nhưng đảng lại buộc phải phong cho quốc hội (trong hiến pháp) cái danh nghĩa là : "cơ quan quyền lực cao nhất của đất nước " để cho có cái bề ngoài dân chủ, nên trong xã hội đang có sức ép của nhân dân, yêu cầu 493 đại biểu quốc hội phải tự nhận trách nhiệm là đại biểu của người dân, thật sự quan tâm đến cuộc sống của nhân dân, thật sự bênh vực những quyền lợi thiết thân nhất của nhân dân cũng như chủ quyền của quốc gia và dân tộc.

Xưa nay, trải qua 11 khoá Quốc hội, người dân chỉ thấy trong hội trường Ba Đình hầu hết là những ông bà nghị gật, "nói theo", phát biểu theo kiểu nịnh thần, ca ngợi công ơn của đảng, của lãnh đạo, quay lưng lại nhân dân, để làm nảy ra câu ca dao vỉa hè: "đảng chỉ tay, mặt trận vỗ tay, quốc hội dơ tay, nhân dân trắng tay", có nơi còn thêm : "an ninh khóa tay, công an còng tay " nữa .

Mấy năm nay, đảng buộc phải mở cửa, hòa nhập với thế giới, nhận tiền viện trợ quốc tế để cải cách hành chính, điện tử hoá chính quyền, minh bạch hóa thông tin, do đó một xã hội dân sự trên thực tế được hình thành, người dân - trước hết là một số trí thức, nhà khoa học, văn nghệ sỹ, nhà báo có nhân cách và trí tuệ - đã bớt sợ cường quyền, còn đòi cái quyền cực kỳ quan trọng là quyền phản biện xã hội, có nghĩa là cái quyền đối thoại bình đẳng với đảng và nhà nước, trong đó có cả cái quyền phê phán, bác bỏ những ý kiến của lãnh đạo, lấy chân lý, sự thật và lợi ích của dân làm tiêu chuẩn. Một số người lãnh đạo Mặt trận Tổ quốc do đảng tạo nên cũng đòi quyền phản biện cho Mặt trận, thoát khỏi thân phận "cây kiểng" thấp hèn nhạt nhẽo kéo dài hơn nửa thế kỷ.

Cuộc họp Quốc hội kỳ 5 khoá XII này sẽ được đồng bào cả nước, đặc biệt là các nhà khoa học, trí thức, văn nghệ sỹ, nhà báo... theo dõi chặt chẽ từng buổi họp, từng vấn đề trình bày, phản biện và tranh luận, ghi nhận từng buổi, từng lời, từng câu hỏi, từng kết luận của đoàn chủ tịch cũng như của từng đại biểu trong 493 ông bà nghị.

Đây là cuộc sát hạch lý thú, sinh động và nghiêm khắc, để xem trong số người ấy có những ai dám đảm nhận trách nhiệm là đại diện cho người dân, cho cử tri, bênh vực quyền lợi của nhân dân, phát biểu ngay thật, thẳng thắn, bằng cái đầu tỉnh táo của chính mình, bằng lương tâm trong sáng, bất chấp sự đe doạ của quyền uy và bạo lực.

Và mặt khác để xem những ai là kẻ nịnh thần, tự mình phủ nhận vai trò đại diện của nhân dân, khiếp nhược trước quyền uy, thủ tiêu đấu tranh, nói dựa theo người có quyền lực dù đó là sự lừa dối, nguỵ biện, xuyên tạc sự thật, dù cho có hại lớn cho dân mình, cho nước mình.

Vàng thau không thể lẫn lộn. Trí tuệ, nhân cách, đạo đức từng người sẽ phơi bày ra ánh sáng, ra trước hàng triệu cử tri, trước gần 20 ngàn nhà báo trong nước, trước công luận toàn thế giới. Ai yêu nước thật lòng và ai "yêu" bản thân mình quên đồng bào bất hạnh, ai có công tâm và ai hèn nhát vị kỷ, sẽ sáng tỏ rõ ràng.

Mong rằng gần 500 đại biểu hãy chuẩn bị chu đáo cho kỳ họp.[ Xin chớ ai làm như mấy đại biểu đi dự đại hội đảng CS lần thứ VII (năm 1991) bị an ninh tóm quả tang đi chơi gái điếm thủ đô ngay đêm trước khi đại hội khai mạc, ê cho đảng và nhục cho cả gia đình ! ]. Hãy để thời gian đọc kỹ 2 lá thư của 3 trí thức tiêu biểu, 2 lá thư của tướng Võ Nguyên Giáp, bài báo " Nỗi ngán ngẩm thường ngày " của nhà văn Phạm Đình Trọng... chuẩn bị kỹ ý kiến riêng của mình về dự án khai thác bôxít ở Tây Nguyên.

Hãy chuẩn bị cho kỹ ý kiến của mình về đường lối đối ngoại của nước ta, về mối quan hệ Việt - Trung, có nên theo đường hướng "Bắc thuộc" trên thực tế như 19 năm nay (từ năm 1991) hay không ? đường lối nào là tốt nhất để bảo vệ vững chắc chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ nước ta ? Xin các vị đại biểu nhớ cho rằng khi quốc hội đã là "cơ quan quyền lực cao nhất" thì không có vấn đề nào là cấm không được bàn đến. Và cũng xin nhớ rằng khi quốc hội bắt đầu họp thì ý kiến của tập thể quốc hội là cao nhất, đoàn chủ tịch kỳ họp phải tuân theo ý kiến chung của kỳ họp, không thể có một ai khác có quyền gì ra chỉ thị hay mệnh lệnh để can thiệp.

Cũng nên nhắc gần 500 đại biểu rằng trong kỳ họp trước, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có hẹn rằng chính phủ sẽ khẩn trương và nghiêm minh xử lý vụ PCI theo đúng luật, kết luận đến đâu về bị can Huỳnh Ngọc Sỹ thì xử lý đến đó, và cũng cam kết rằng chính phủ luôn đẩy mạnh phòng chống "quốc nạn " tham nhũng.. Vậy thì vụ PCI đã điều tra, kết luận và xét xử đến đâu rồi ? Ông Sỹ đã bị tạm giam 3 tháng nay mà không hề có tin tức gì tiếp theo. Sao kỳ vậy? Vụ ông Sỹ 2 lần nhận hối lộ hơn nửa triệu đôla là do phía Nhật bản dựng đứng lên hay sao? Tại sao lại truy tố ông Sỹ về một cái tội hoàn toàn khác là cho thuê nhà công để chia chác với nhau ? sao kỳ quái vậy ? Chuyện chống tham nhũng của chính phủ ông Dũng cứ như chuyện đùa?

Còn vụ PMU18, đã hơn 3 năm rồi, chưa xét xử xong, chỉ có mấy nhà báo đưa tin bị tù; sao kỳ vậy ?. Thế là "khẩn trương", là "mạnh mẽ", là "nghiêm chỉnh" chống tham nhũng ư ? Sao thủ tướng cứ hay đùa dai với quốc hội như vậy?

Dư luận vỉa hè cho rằng vụ PCI và vụ PMU18 tắc nghẽn đều do liên quan đến ông tổng bí thư Nông Đức Mạnh, vì con gái và con rể ông Mạnh nằm trong đường giây của nguyên thứ trưởng giao thông Nguyễn Việt Tiến và cận thần của ông Tiến là Bùi Tiến Dũng. Sự thật là thế nào, quốc hội cần biết rõ.

Sau khi bài "Nỗi ngán ngẩm thường ngày" của nhà văn Phạm Đình Trọng được công bố rộng rãi, thì hoá ra kẻ đầu têu cả 2 thảm hoạ "Bắc thuộc" và "Bôxít" - 2 thảm họa gắn chặt nhau - lại chính là kẻ đứng đầu đảng CS Việt nam, đã đi đêm với bọn bành trướng Bắc kinh từ năm 2006!

Vậy thì Quốc hội kỳ 5 này có dám làm một việc phi thường là mở ra một cuộc điều tra khẩn trương, nghiêm chỉnh, theo đúng luật xem có đúng nhân vật số 1 của chế độ độc đảng là một kẻ tội phạm hiến mình cho bọn bành trướng nước ngoài, đồng thời lại là kẻ nguy hiểm nhất trong ý đồ ngăn cản, phá ngang cuộc chống tham nhũng như chống giặc của nhân dân ta.

Nicolas Xêuxescu, tổng bí thư đảng CS kiêm người cầm đầu chính phủ Rumani đã bị toà án đặc biệt Bucarest xử bắn cùng vợ hắn vào cuối tháng 12-1989, vì tội bán mình cho Liên xô, tội độc tài đảng trị, tội tham nhũng xa hoa trên sự bất công và nghèo khổ cùng cực của nhân dân.

Erich Honecker, tổng bí thư đảng CS Đông Đức cũng bị truy tố về trọng tội ra lệnh tàn sát dân Đức vượt bức tường ô nhục Berlin và tội cai trị kiểu độc tài, lẽ ra bị án tử hình ngay từ năm 1989, được tha tội chết vì bị bệnh ung thư thời kỳ cuối, sau đó chết trong tủi nhục ở Chilê vào tháng 5 năm 1994.

Nếu như quốc hội kỳ 5 này có một sự thức tỉnh ngoạn mục, xử sự sáng suốt, công minh và thông minh nữa, đóng góp vào việc mở ra một thời kỳ lịch sử mới để nước ta bước lên một nấc cao hơn về văn hoá - chính trị : thời kỳ độc lập trọn vẹn, dân chủ, bình đẳng và thống nhất cả về lãnh thổ và tình thương, hội nhập hoàn toàn với thế giới mới, mở ra thời kỳ thu hẹp sự lạc hậu mọi mặt với các nước khác, mang lại phồn vinh hạnh phúc cho toàn dân, thì đúng là vận nước đã đến, bĩ rồi lại thái vậy.

Ước mong rằng mùa hè 2009 ghi lại một điểm son trong lịch sử nước ta như sau :

Trong xu thế mở cửa và hội nhập quốc tế, khi một xã hội dân sự bắt đầu nảy nở, khi các chiến sỹ dân chủ kiên trì đấu tranh bất chấp đàn áp của chính quyền độc đảng, 3 trí thức từ các miền khác nhau tiêu biểu cho lương tri của kẻ sỹ, của trí thức dân tộc Việt nam đã có sáng kiến yêu cầu quốc hội hãy là tiếng nói thật sự của NHÂN DÂN thay vì là tiếng nói lắp lại của đảng như trước đây, nhìn thẳng vào 2 hiểm hoạ đe dọa chủ quyền dân tộc và môi trường sống của đất nước để cùng nhân dân tìm lối ra đúng đắn. Lời kêu gọi ấy của kẻ sỹ dân tộc đã có tác dụng ...

Sẽ có những lời bình luận và nhận xét thú vị như sau : sự dấn thân của hàng ngàn, hàng vạn trí thức, văn nghệ sỹ, nhà báo, nhà giáo, luật sư, sinh viên, lao động, cựu chiến binh, nhà nông, nhà kinh doanh, bà con các dân tộc, các tôn giáo ... hưởng ứng Kiến nghị do 3 trí thức Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn và Nguyễn Thế Hùng đề xướng, đã biểu hiện sự thức tỉnh đẹp đẽ của toàn dân tộc trước hiện tình đất nước, tô đậm truyền thống bất khuất của dân tộc Việt nam trước họa ngọai xâm, đồng thời cũng khôi phục danh dự và uy tín cho trí thức Việt nam nói chung và làm nức dậy tiếng thơm muôn thuở của "KẺ SỸ BẮC HÀ" ...

Cuộc sát hạch lý thú, hồi hộp gần 500 nghị sỹ thực thi trách nhiệm và quyền hạn hiến định của mình, xét cho cùng là cuộc sát hạch nghiêm khắc đảng cộng sản Việt Nam giữa cuộc khủng hoảng nghiêm trọng cả về lý luận và thực tiễn cầm quyền, sau khi phe XHCN tan rã, sau khi Liên xô là đầu tầu, là cột trụ của cả phe tan vỡ, sau khi đảng cộng sản VN bị đảng CS Trung quốc khống chế và mua chuộc nhóm cầm đầu suốt gần 20 năm, từ đó xúc phạm nặng nề truyền thống độc lập, tự chủ, chống ngoại xâm của dân tộc ta, kìm hãm dân ta trong bất công và lạc hậu thê thảm so với các nước quanh ta.

Đi sâu hơn nữa, đây là cuộc sát hạch khẩn cấp đối với bộ chính trị đảng CS gồm 15 người đang trị vì như một triều đình phong kiến thời suy đồi và tha hoá tồi tệ nhất.

Họ chỉ có một sự lựa chọn. Nghe theo tiếng nói của nhân dân, của trí thức dân tộc, của nhân loại tiến bộ, theo những giá trị tuyệt vời của thời đại (dân chủ, tự do, bình đẳng, hoà bình và tình thương) để trở về với nhân dân và dân tộc, hay vẫn tính toán vị kỷ theo phe đảng, theo nước ngoài, lỳ lợm và trâng tráo quay lưng với nhân dân, với luật pháp và lẽ phải, vì những lợi ích thiển cận của cá nhân và gia đình, mãi mãi ghi lại ô danh trong lòng dân, trong ký ức xã hội và trong lịch sử.

Share/Save/Bookmark

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2009

Thư ngỏ số 3 gửi các đại biểu Quốc Hội khóa 12

Nguồn : BauxiteVietNam.info

Việt Nam ngày 17 tháng 05 năm 2009

Vì tính cấp bách của vấn đề mà tiếp theo Thư Ngỏ số 2, thư ngỏ này lại được gửi tới quý vị ngay trước kỳ họp ngày 20 tháng 5 năm 2009 này.

Cùng với bản Kiến nghị mang hơn một nghìn tám trăm chữ ký và những lá thư ngỏ trước, Thư ngỏ này chỉ mong thêm một lần gợi ý với quý vị : sẽ đến họp không chỉ với một tinh thần quán triệt nhiệm vụ xây dựng một Nhà nước Pháp quyền, mà còn có trong tay những bằng chứng cụ thể về nguyện vọng và ý chí của đông đảo người dân Việt trước vấn đề nóng bỏng của đất nước, giúp quý vị thực thi quyền hạn của mình trong khung khổ pháp luật Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Kính thưa quý vị,

Hẳn quý vị đều biết chủ đề của thư ngỏ này vẫn là câu chuyện bauxite ở Tây Nguyên.

Xin tóm lược tình hình thành mấy điều để quý vị dễ theo dõi.

1) Từ cuối năm 2008, dự án khai thác bauxite được công khai hoá với tin tức Dự án Tân Rai chính thức làm lễ khởi công tổ hợp nhà máy sản xuất Alumin vào ngày 18/11/2008 và sau đó là sự xuất hiện loạt bài phản biện của Tiến sĩ Nguyễn Thanh Sơn. Cho tới thời điểm đó, đại đa số nhân dân mới biết là trên đất nước ta có cái dự án bauxite đồ sộ này. Nhưng trên thực tế, dự án này đã được ký tắt với Trung Quốc từ khá lâu trước đó, cụ thể là từ năm 2001 với bản Tuyên bố chung do ông Nông Đức Mạnh ký với ông Hồ Cẩm Đào. Sự việc này có nghĩa là suốt hai khóa Quốc Hội XI và XII những người đại biểu chính thức của nhân dân, cơ quan quyền lực cao nhất của đất nước chưa hề được báo cáo để phê chuẩn và nếu cần thì luật hóa. Ông Nông Đức Mạnh từng là Chủ tịch Quốc Hội liền hai khoá, người thường xuyên nói tới khẩu hiệu dân biết dân bàn dân làm dân kiểm tra, thực sự đã hoàn toàn làm ngơ, vô hiệu hoá khẩu hiệu đó.

2) Nhưng dẫu sao sự công khai chủ trương khai thác bauxite cũng có mặt có lợi. Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã gửi hai lần thư tới những người có chức trách cao nhất, phân tích mối nguy hại của chủ trương đó. Đặc biệt qua hai lá thư của Đại tướng, nhân dân được biết là ngay từ thời khối SEV (hoặc còn gọi là COMECON) cũng đã dự định khai thác bauxite ở Tây Nguyên Việt Nam, mà chỉ vì những nguy hiểm về kỹ thuật và an toàn môi trường mà khối SEV chân thành khuyên Việt Nam không thực hiện chủ trương đó. Lá thư của Đại tướng cũng nhắc đến vị trí chiến lược của Tây Nguyên, là điều sau đó còn được Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên nhắc lại và được đề cập rất rành mạch trong thư của Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, cựu Đại sứ Việt Nam tại Bắc Kinh : “[…] nay lại để Trung Quốc khai thác bauxit ở Cao nguyên Trung phần thì sẽ có năm, bảy ngàn hoặc hơn một vạn công nhân hay quân nhân Trung Quốc đến cư trú và hoạt động tại đây, sẽ hình thành một “thị trấn Trung Hoa”, một “căn cứ quân sự” trên địa bàn chiến lược vô cùng xung yếu của chúng ta (vũ khí đưa vào thì không khó gì). Phía Bắc nước ta, trên biển Trung Quốc có căn cứ hải quân hùng mạnh, phía Tây Nam nước ta Trung Quốc có căn cứ lục quân trang bị đầy đủ thì độc lập, chủ quyền mà chúng ta đã phải đổi bằng hàng triệu sinh mạng cùng xương máu sẽ như thế nào ?!

3) Những thư của các tướng lĩnh nói trên rất quan trọng, nhưng còn trên dạng chiến lược, và phải đợi những lá thư và bài viết của Tiến sĩ Nguyễn Thanh Sơn, người có vị trí không thấp trong Tập đoàn Than-Khoáng sản Việt Nam (TKV) thì dư luận mới thấy rõ toàn diện các khía cạnh kinh tế, kỹ thuật văn hoá, xã hội và an ninh của vấn đề. Loạt bài của Tiến sĩ Nguyễn Thanh Sơn đã làm dấy lên cuộc thảo luận chưa từng có trên các phương tiện truyền thông, kể cả các phương tiện "chính thống" nhất. Và tập đoàn TKV đành phải tổ chức một cuộc gọi là "hội thảo khoa học" tại khách sạn Melia. Nhân dân ta thừa biết giá trị của những hội thảo theo lối "đánh bóng mạ kền" như thế, nên hoàn toàn không bị bất ngờ khi thấy ngay trong Hội thảo có cả đại diện Công ty Trung Quốc Chalco, có những "kết luận" mơ hồ quanh co kiểu "không làm bauxite bằng mọi giá" (Hoàng Trung Hải), và nhất là cuộc phản công sau Hội thảo của Đoàn Văn Kiển chủ tịch TKV với lời lẽ mang rặt đầu óc cờ bạc "đặt 50/50" vào canh bạc bauxite Tây Nguyên !

4) Để chứng tỏ đó không phải là một nguy cơ nằm trong hoang tưởng của nhiều người mà là nguy cơ có thực, đã có nhiều nhà báo tìm đến tận nơi để viết tường trình. Vietnamnet ngày 14-4-2009 nói tới 20 dãy nhà tập thể dành cho công nhân Trung Quốc ở khu mỏ Tân Rai và quang cảnh hoạt động nhộn nhịp mua bán của đám công nhân nói tiếng Hoa đang sinh sống ở đây. Trang mạng Sài Gòn tiếp thị ngày 15-4-2009 nói những đợt công nhân Trung Quốc đầu tiên đổ bộ vào Tân Rai từ tháng Mười một năm 2008, mới đầu khoảng 700 người, nhưng vào những thời điểm làm nước rút, số lượng có thể lên đến 2.000 người. Cũng theo các báo trên, công nhân người Việt ở đây rất ít. Báo điện tử Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV News) cho biết riêng ở Đắc Nông, ở nơi đang xây dựng nhà máy luyện alumin Nhân Cơ do Tập đoàn Chalco Trung Quốc trúng thầu chính, vào thời gian cao điểm có thể có 2.000 người Trung Quốc làm việc tại đây, điều sau đó được lãnh đạo Công ty cổ phần Alumin Nhân Cơ cải chính trên Vietnamnet ngày 26-4-2009 rằng con số nêu chưa chính xác, bởi vào thời gian cao điểm, trên công trường xây dựng nhà máy chỉ có gần 3.000 lao động làm việc mà thôi (!!!). Gần đây nhất, báo chí đưa tin : các công ty của Trung Quốc khai thác bauxite ở Tây Nguyên bị phạt vì không thực hiện đúng quy định đưa lao động của mình vào làm việc (Báo Sài Gòn tiếp thị ngày 12-05-2009), có nghĩa là chúng ta đã không quản lý được nhân thân những người lao động gốc Trung Quốc, hay nói trắng ra là lao động chui. Nếu không gọi đấy là nguy cơ tiềm ẩn thì phải gọi là gì ?

5) Bổ sung vào nguy cơ vừa nói ở trước là một thực trạng khiến công nhân người Hoa sẽ có điều kiện để cư trú vô thời hạn : “ Dự án Tân Rai chính thức làm lễ khởi công tổ hợp nhà máy sản xuất Alumin vào ngày 18/11/2008. Thời gian khai thác của dự án này dự tính kéo dài trong 98 năm, trữ lượng bauxite ở Tân Rai có thể trên 700 triệu tấn. Nếu khai thác 600.000 tấn/năm thì thời gian khai thác của riêng vùng Tân Rai sẽ kéo dài 45 năm, và nếu mở rộng vùng mỏ bauxite ra Bảo Lộc, lên Di Linh thì thời hạn khai thác có thể lên tới 150 năm ”.

6) Chưa hết ! Mới vừa cách nay chưa đến một tuần, cộng đồng dân mạng Internet còn phát hiện một vụ việc kinh thiên động địa : Bộ Thương mại, nay là Bộ Công thương, đã ký kết xây dựng một trang mạng chung với truyền thông Trung Quốc có cả phần tiếng Việt và tiếng Hoa với danh nghĩa là để đưa tin về việc hợp tác kinh tế Việt-Trung. Đứng ra khai trương trang mạng này có cả ba vị đứng đầu Đảng và Nhà nước hai nước, Hồ Cẩm Đào, Nông Đức Mạnh và Nguyễn Minh Triết. Chỉ sau ít lâu thì nhiều bài được phát trên trang tiếng Việt mang tên miền Việt Nam lại đưa những tin xuyên tạc rất thậm tệ đối với Việt Nam mà không có cách gì xoá nổi, giản đơn là vì máy chủ do phía Trung Quốc nắm giữ. Điều đó lý giải sự xấc xược của viên Thứ trưởng Bộ Công thương Lê Dương Quang lên diễn đàn xỉ vả giới trí thức Việt Nam ở trong và ngoài nước, những người đã ký tên vào bản Kiến nghị yêu cầu dừng chủ trương bauxite, là “ kém xây dựng, hoàn toàn dựa trên những thông tin sai lệch, dựng chuyện, […] thậm chí mang tính kích động và bị các tổ chức phản động lợi dụng ”.

7) Cũng gây bất bình không kém là thái độ của hai đại biểu Quốc Hội Nguyễn Tấn Dũng (Thủ tướng Chính phủ) và Nguyễn Phú Trọng (Chủ tịch Quốc hội). Rất gần đây, ông Nguyễn Tấn Dũng tới thăm Đại tướng Võ Nguyên Giáp, sau khi nghe Đại tướng nhắc lại yêu cầu trong thư về chủ trương làm bauxite ở Tây Nguyên, đã long trọng hứa “ Chính phủ xin tiếp thu và nghiên cứu ý kiến của Đại tướng ”. Vậy nhưng ngày hôm sau, khi tiếp xúc với cử tri Hải Phòng, ông đã quên ngay lời hứa với Đại tướng hôm trước và dõng dạc tuyên bố : “ Nhà nước sẽ đưa việc khai thác bauxite thành một ngành công nghiệp lớn ”. Còn ông Nguyễn Phú Trọng thì đã làm cho cử tri theo dõi tình hình đất nước trên mạng hết sức bất mãn và phiền lòng vì những lời lẽ khó hiểu và không hợp với cương vị của mình : “ Không phải bất kỳ vấn đề nào cũng đưa ra lấy ý kiến của Quốc hội mà còn tùy thuộc vào quy mô, tầm cỡ của các dự án. Trong khi đó, quy mô mỗi dự án bô-xít Tân Rai và Nhân Cơ mới chỉ là hơn 600 triệu đôla ”, “ [...] Dự án chỉ mới đang thí điểm, chưa đâu vào đâu…” (!?)

Thưa quý vị đại biểu Quốc hội,

Chúng tôi thành thực xin lỗi quý vị vì đã tóm tắt không thật ngắn gọn một tình hình quá dài, sự nguy cấp có thể dẫn dân tộc ta tới một cuộc đời nô lệ trong chế độ thuộc địa kiểu nửa cũ nửa mới dưới ách của những người "đồng chí" không trung thực, làm rùng mình bất kỳ ai đang theo dõi cái "lưỡi bò" liếm sạch vùng biển Đông cho tới sát Indonesia, đang theo dõi những cuộc khiêu khích phiêu lưu trên biển Đông kích thích chính quyền Hoa Kỳ phải điều động hai phi đội máy bay tiêm kích tàng hình tới vùng này…

Chúng tôi kêu gọi quý vị đại biểu tại kỳ họp này hãy đưa vấn đề bauxite Tây Nguyên đặt lên bàn nghị sự và đi tới một nghị quyết có tính toán toàn diện đến việc khai thác bauxite ở Tây Nguyên ; cụ thể là :

a) Yêu cầu Chính phủ cho ngưng toàn bộ dự án khai thác bauxite, sản xuất alumin hiện đang có với mọi đối tác : Australia, Nga, Trung Quốc, v.v. tại đây cũng như mọi nơi khác trên lãnh thổ chúng ta. Hãy để cho thế hệ sau, 25 - 30 năm nữa, với trình độ kỹ thuật cao hơn, trở lại xem xét khả năng khai thác bauxite, sản xuất alumin ;

b) Thành lập một Ủy ban nghiên cứu đường hướng phát triển kinh tế cho Tây Nguyên với sự hợp tác của nhiều lãnh vực chuyên môn và giữa các nhà trí thức trong và ngoài nước.

Chúng tôi kêu gọi quý vị yêu cầu Bộ trưởng Bộ Công thương phải ra điều trần, đồng thời ra một nghị quyết cách chức vị Bộ trưởng không xứng đáng của Bộ này. Đó là phép nước và cũng là để thực hiện đúng luật truyền thông của Việt Nam.

Quý vị là đại biểu Quốc Hội, tức là thành viên của một tổ chức quốc gia tiên tiến – một hình thức tổ chức đã được thử thách trong nhiều thế kỷ qua và đã từng giúp cho nước Anh, nước Pháp và Hoa Kỳ cùng biết bao quốc gia dân chủ khác thành những địa chỉ dân tộc hùng mạnh, con người hạnh phúc, cuộc sống mỗi ngày một thêm bình yên đáng sống trong nguyên lý đồng thuận. Phần lớn quý vị cũng lại là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, xin quý vị hãy giữ thanh danh và thể diện cho chính đảng đó để hành động có ích nhất cho dân tộc Việt Nam đã đau khổ quá lâu !

Xin chúc quý vị an khang và thành đạt cùng với dân tộc !

GS Nguyễn Huệ Chi, Nhà văn Phạm Toàn, GSTS Nguyễn Thế Hùng


Share/Save/Bookmark

Chế độ toàn trị đã lung lay (Thông Luận) (TL 236)

Nguồn : e-ThongLuan

Thông Luận

“...Từ hơn ba thập niên qua đã diễn ra một cuộc giằng co giữa một bên là xã hội Việt Nam vùng vẫy để cố cởi trói và một bên là đảng cộng sản cố siết lại để giữ nguyên chế độ toàn trị ; cán cân lực lượng đã không ngừng biến đổi thuận lợi cho xã hội Việt Nam và giờ đây chúng ta đã đến gần điểm đoạn tuyệt...”

Vụ bauxit Tây Nguyên đánh dấu sự lung lay của chế độ toàn trị.

Khi công bố quyết định khai thác bauxit tại Tây Nguyên, ông Nguyễn Tấn Dũng đã quả quyết đó là một quyết định không thể thay đổi vì là một chủ trương lớn đã được xác nhận qua hai đại hội 9 và 10 của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Ông Dũng đã nói như người phát ngôn của một lực lượng chiếm đóng: đảng đã quyết định, như thế là xong, không ai được chống lại, dân tộc Việt Nam không có chủ quyền.

Nhưng rồi xã hội Việt Nam vẫn phản ứng, và trước làn sóng phản đối mạnh mẽ, bộ chính trị đảng cộng sản đã phải ra thông báo rà soát lại dự án, đặc biệt là đình chỉ việc khai thác bauxit tại Nhân Cơ. Việc xét lại này trên thực tế chỉ là một bước chuẩn bị để hủy bỏ dự án. Nhân Cơ quan trọng hơn nhiều so với Tân Rai, bỏ Nhân cơ thì việc khai thác bauxit Tây Nguyên trở thành vô nghĩa.

Những yếu tố mà bộ chính trị sẽ xét lại - đảm bảo môi trường và sự đồng tình của các sắc tộc Tây Nguyên, lợi ích kỹ thuật và kinh tế của dự án, đại bộ phận công nhân phải là người Việt, chuẩn bị trước nguồn năng lượng v.v. - đều là những lý do để hủy bỏ dự án ; sở dĩ người ta không tuyên bố ngay quyết định hủy bỏ chỉ vì, một mặt, muốn tránh đụng chạm nặng đối với Trung Quốc và, mặt khác, muốn gỡ thể diện cho đảng.

Nhưng thể diện nào? Làm sao một chủ trương lớn được thông qua bởi hai đại hội đảng lại không biết đến những yếu tố rất sơ đẳng này ? Trí tuệ của những người lãnh đạo đảng ở đâu?

Chắc chắn là nhượng bộ này, nhượng bộ đầu tiên của đảng cộng sản trước một phản kháng trực diện đến từ xã hội, đã chỉ có được nhờ sự tiếp tay, thậm chí khuyến khích và thúc đẩy, của một thành phần trong đảng nhưng nó vẫn chứng tỏ xã hội Việt Nam đã đủ mạnh để những khuynh hướng tranh chấp nhau trong đảng phải cố gắng vận dụng để chiếm phần thắng. Chúng ta đang ở trong giai đoạn cuối của một tiến trình. Đảng cộng sản không còn toàn quyền quyết định mọi vấn đề của đất nước được nữa.

Từ hơn ba thập niên qua đã diễn ra một cuộc giằng co giữa một bên là xã hội Việt Nam vùng vẫy để cố cởi trói và một bên là đảng cộng sản cố siết lại để giữ nguyên chế độ toàn trị ; cán cân lực lượng đã không ngừng biến đổi thuận lợi cho xã hội Việt Nam và giờ đây chúng ta đã đến gần điểm đoạn tuyệt. Đất nước đã thay đổi. Nhượng bộ này chỉ mở đường cho những nhượng bộ khác.

Tình trạng này đến vào đến vào lúc mà đảng cộng sản đang phải chuẩn bị cho đại hội 11, một đại hội đặc biệt khó khăn. Trước đây luôn luôn có một đảng cầm quyền trong đảng - do Lê Duẩn và Lê Đức Thọ, rồi Đỗ Mười và Lê Đức Anh cầm đầu - giữ trật tự trong đảng, khống chế đảng và dùng đảng để khống chế đất nước. Chính nhờ vậy mà chế độ đã tồn tại được dù đã phạm những sai lầm lớn. Nhưng hai ông Đỗ Mười và Lê Đức Anh đã già đi mà không có người thay thế, đảng cộng sản không còn ban trật tự, và tất cả có thể xảy ra. Trước đây những người lãnh đạo còn có chút uy tín trong đảng nhờ thành tích chiến đấu hoặc được sự đỡ đầu của những người có thành tích; nhân sự lãnh đạo xuất phát từ đại hội 11 sẽ chỉ gồm những người không hề chứng tỏ một khả năng và nhân cách nào và cũng không có thành tích nào ngoài thành tích tham nhũng. Một chế độ độc tài không thể duy trì được với những người lãnh đạo như thế.

Một cơ hội dân chủ hóa lớn đang ló dạng. Những người dân chủ phải chuẩn bị đội ngũ để đúng hẹn với lịch sử.

Thông Luận

© Thông Luận 2009

Share/Save/Bookmark

Đừng để lỡ cơ hội một lần nữa! (Báo Tổ Quốc)

Nguồn : e-ThongLuan

Báo Tổ Quốc

“...Cho đến nay cứ mỗi đại hội đảng những người dân chủ Việt Nam được một giai đoạn thuân lợi, nhưng họ đã bỏ lỡ... Môi trường đối lập quá nhiều sáng kiến ngẫu hứng và kết hợp không chuẩn bị được tung ra mà tác dụng chính chỉ là đánh lạc dư luận khỏi những cố gắng nghiêm chỉnh, rồi tan biến đi khi cơ hội đã qua...”

Đảng Cộng Sản Việt Nam bắt đầu chuẩn bị đại hội đảng lần thứ 11. Đại hội này có thể là một khúc quanh lớn cho đất nước.

Bối cảnh sẽ rất khác những đại hội trước: kinh tế khủng hoảng, đời sống nhân dân sa sút, bất mãn lên cao, nhiều vấn đề nghiêm trọng trì hoãn quá lâu đã đến lúc phải giải quyết, đảng cộng sản phân hóa trầm trọng trong nội bộ và mất hết uy tín trước nhân dân. Nhưng điểm nổi bật nhất của đại hội này là sự chuyển giao thế hệ. Những cấp lãnh đạo xuất phát từ đại hội 11 đều sẽ chỉ là những người mờ nhạt không có thành tích gì và cũng không hề chứng tỏ một khả năng hoặc nhân cách đặc biệt nào. Họ không phải là những mẫu người có thể duy trì một chế độ toàn trị. Đây là một cơ hội để đất nước trút bỏ ách độc tài và bước vào kỷ nguyên dân chủ. Cơ hội càng lớn vì nó đến cùng một lúc với sự chín muồi của một tiến trình khác: từ hơn ba thập niên qua đã diễn ra một cuộc giằng co giữa một xã hội Việt Nam cố tự cởi trói và một đảng cộng sản cố duy trì chế độ kìm kẹp. Cán cân lực lượng đã dần dần lệch về phía xã hội Việt Nam. Trong vụ khai thác bauxit Tây Nguyên cũng như trong cách ứng xử với Trung Quốc trên Biển Đông, xã hội Việt Nam đã chứng tỏ có sức mạnh.

Giai đoạn đại hội 11 vì thế có thể và phải là một bước tiến quyết định không thể đảo ngược đến mục tiêu mà tuyệt đại đa số nhân dân mong muốn: dân chủ. Dân chủ để những vấn đề của đất nước được đặt ra và thảo luận một cách đúng đắn và để những người trách nhiệm được chọn lựa một cách đúng đắn. Dân chủ là phương cách sinh hoạt tự nhiên của thế giới văn minh, phải có cho đất nước và cũng cần cho chính đảng cộng sản : nó cho phép đảng cộng sản hòa giải với đất nước thay vì xuất hiện một cách đáng ghét trước mắt nhân dân Việt Nam như một lực lượng chiếm đóng.

Cho đến nay cứ mỗi đại hội đảng những người dân chủ Việt Nam được một giai đoạn thuân lợi, nhưng họ đã bỏ lỡ. Những tiếng nói dân chủ trong nội bộ đảng không ít nhưng thiếu tập trung và do đó bất lực, trong khi trong môi trường đối lập quá nhiều sáng kiến ngẫu hứng và kết hợp không chuẩn bị được tung ra mà tác dụng chính chỉ là đánh lạc dư luận khỏi những cố gắng nghiêm chỉnh, rồi tan biến đi khi cơ hội đã qua.

Lần này mọi người dân chủ, dù ở trong hay ngoài đảng cộng sản, đều phải cảnh giác để đừng bỏ lỡ cơ hội. Ngay từ bây giờ.

Ban biên tập
Nguồn: báo Tổ Quốc số 64 (15/05/2009)


Share/Save/Bookmark

Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2009

CHÚNG TA ĐANG ĐI VỀ ĐÂU?

Nguồn : lề bên trái

Có người nói “ Người Trung Quốc thích tạo ra huyền thoại, người Hàn Quốc thích tạo ra bi kịch, còn người Việt Nam thích tạo ra anh hùng”. Tôi không định bàn về sự đúng sai của nó, và nghĩ mình cũng không đủ tầm để bàn về tính cách của cả một dân tộc. Chỉ xin nói những điều mắt thấy, tai nghe về những gì chúng ta đang trải nghiệm hiện nay.

Tác giả Đồ Gàn có lần trên trang daohieu.com đã nói: “ Đổi mới là đi ngược lại cái đang có” là một đặc trưng của giáo dục Việt Nam. Tôi nghĩ càng thấy đúng.

Tất cả chúng ta còn nhớ ngày mà “ Trường chuyên lớp chọn mọc ra như nấm sau cơn mưa”. Mọi nơi đều phải cố nặn ra các trường chuyên, các lớp chọn, rồi sau đó đồng loạt xóa đi hết, những nơi mà phụ huynh, học sinh có nhu cầu cũng không được phép tồn tại trường chuyên lớp chọn. Khi các bác chủ trương xóa hẳn trường chuyên lớp chọn thì xin thưa rằng các lớp chọn vẫn còn, chỉ khác là nó không được công khai gọi là lớp chọn nữa. Mà như vậy nghĩa là không có lý do gì để anh thắc mắc là con tôi học giỏi mà lại không được vào lớp đó. Vậy muốn vào (lớp đó bao giờ cũng là lớp tập trung các thầy cô tốt nhất của trường ) thì các vị phải đi xin. Các thầy cô muốn dạy lớp chọn để có ”nhiều lộc cũng phải đi xin. Đến bây giờ thử hỏi các lớp chọn còn không? Các bác cứ hỏi phụ huynh thì biết.Rồi phong trào chống bệnh thành tích trong giáo dục: trường nào cũng phải có tiêu chí là chất lượng của mình phải thấp hơn khi chưa có phong trào này. Như thế mới chứng tỏ là mình không vì thành tích. Và có những trường được khen, có lẽ cái bằng khen không nước nào có ngoài Việt Nam “Có thành tích cao trong việc chống bệnh thành tích trong giáo dục” Thật là tuyệt vời phải không ạ.


Khi tôi đang dạy tại miền núi, có một dạo phong trào xóa tranh tre nứa lá phát triển rầm rộ. Khi báo cáo về thà
nh tích của mình, các bác lãnh đạo huyện phải báo cáo số phòng tranh tre nứa lá ít đi, nếu không thì huyện mình lại không làm tốt phong trào này. Nhưng đến khi các bác nhận ra mình bị quả lừa vì sau đó trên cho tiền để xóa trường tạm thì các bác lại xin báo cáo lại và số phòng học tạm tăng nhanh đột biến.


Chuyện thi cử trong giáo dục cũng không nằm ngoài tình trạng đó. Từ việc bắt học sinh thi các cấp quá nặng nề, các bác nhà ta bỏ dần các kỳ thi, rồi đây định xóa nốt kỳ thi đại học. Từ chỗ giáo viên buộc phải đánh giá theo một kiểu, không được sử dụng nhiều cách đánh giá khác nhau. Các bác nhà ta đưa trắc nghiệm vào, bắt tất cả các bài thi của học sinh đều phải có trắc nghiệm (Nếu không thì không đổi mới) . Điều này gây khốn khổ cho các giáo viên vùng sâu vùng xa vì không có điều kiện photo bài kiểm tra cho học sinh.


Rồi chuyện dạy của giáo viên. Khi đổi mới, người ta chỉ biết bắt họ phải dạy như thế, như thế… vì đó mới là phương pháp mới. Vì nó phù hợp với xu thế của thời đại, nó phù hợp với nguyên tắc giáo dục hiện đại… còn nó có phù hợp với học sinh của họ không, đã ai chứng minh điều ấy chưa? Điều kiện thực tế có thể dạy như thế được không thì không ai nói đến! Từ chỗ không cho giáo viên tí quyền tự chủ nào,
các bác nhà ta đang định kệ mặc họ tự quyết định lấy chương trình và SGK mà dạy. Thử hỏi ai có thể dạy tốt được?

Tác giả Đồ Gàn có lần nói: “ Nếu cho các thầy lương thấp thì họ nói lương thấp không chuyên tâm dạy được, cho lương cao thì lại mắc ăn chơi không dạy được”. Tôi chỉ đồng ý với anh một nửa. Đúng là với cơ chế này thì sẽ như thế. Nếu chúng ta có một cơ chế trong đó sự cống hiến, sự tâm huyết với nghề được đánh giá đúng, được tôn vinh thì sẽ khác,nhưng điều đó là gần như không thể, chúng ta đang sống trong một xã hội mà sự dối trá ăn sâu vào gốc rễ của từng cá nhân. Thậm chí trong suy nghĩ của nhiều người những kẻ không biết dối trá là những kẻ đáng thương hại.


Nền giáo dục của chúng ta, xã hội chúng ta cứ thế xoay chuyển từ thái cực này sang thái cực khác. Có một thời người ta yêu thơ ca đến mức ra ngõ là gặp nhà thơ. Anh nào đi cưa gái mà không thuộc được mấy bài thơ hay coi như chắc thua. Giờ đây kẻ nào mà đọc thơ trước đám đông bị coi là thần kinh có vấn đề. Có một thời người ta đồng nghĩa nghèo với thanh cao, giàu với xấu xa. Giờ đây người ta đồng nghĩa giàu có với tử tế, tài giỏi còn nghèo đồng nghĩa với ngu dốt và xấu xa. Có một thời người ta chỉ tôn trọng trình độ mà coi thường tiền tài, giờ đây người ta chỉ coi trọng tiền bạc và quyền lực mà coi thường tri thức.


Thử hỏi xã hội của chúng ta sẽ đi về đâu? Đi về đâu khi người ta cứ cố chấp, khi người ta cứ quay ngoắt 180 độ như vậy. Người ta cố chấp không quên đi những gì là quá khứ. Sau 30 năm chiến tranh, những người ở hai đầu chiến tuyến vẫn thù hằn nhau. Nhưng sau 30 năm chiến tranh biết bao lần những gì là chân lý hôm nay ngày mai bị đạp đổ.

Không riêng gì trong giáo dục…

MẶC SƠN


Share/Save/Bookmark

Một bản tin "độc đáo"

Nguồn : blog Nguyễn Vạn Phú

Tin “Lắp tivi để bù internet” được đăng tải trên Vietnamnet vào ngày 12-5 là một tin độc đáo xét ở nhiều phương diện. Trước hết xin phép trích tin ở dưới đây để mọi người cùng đọc:

Lắp tivi để bù internet

10:53' 12/05/2009 (GMT+7)

- Trên bàn làm việc của ông Trần Công Thanh, Trưởng ban Quản lý KTX ĐH Sư phạm Hà Nội hiện vẫn có rất nhiều đơn từ của SV liên quan đến việc nối mạng đến từng phòng. E ngại khó quản, trường "bù lại" bằng cách trang bị tivi cho cập nhật tin tức hằng ngày.

“Cách đây khoảng một năm, nhu cầu nối mạng Internet của SV KTX ĐH Sư phạm Hà Nội bắt đầu rộ lên”, ông Thanh cho biết.

"Nối mạng Internet là cả một vấn đề lớn, vì nội dung của Internet rất nhạy cảm, môi trường ở đó phức tạp, dễ lôi kéo SV của trường tham gia vào những vụ việc không hay”, ông Thanh bày tỏ.

Việc lắp tivi có những hạn chế nhất định so với mạng Internet: Phụ thuộc giờ phát sóng, tất cả mọi người xem cùng một kênh không phải lúc nào cũng có chung sở thích, khả năng tìm kiếm không có, v.v…

Ông Thanh cho rằng, "lắp đặt cái gì cũng có cái khó và cái dễ. Cái chúng tôi băn khoăn nhất là quản lý. Lắp tivi, rõ ràng khâu quản lý đơn giản hơn hẳn. Các em cứ vô tư, thích xem gì tivi chiếu thì xem vì nội dung được phát sóng đã qua kiểm duyệt. Chúng tôi xác định: Đáp ứng được nhu cầu SV đến một mức nào đó trong khả năng cho phép của nhà trường”.

Ông Thanh khẳng định: “Việc lắp tivi để bù không nối Internet là giải pháp trước mắt. Nhà trường vẫn xem xét, học hỏi các nơi đã nối mạng để tìm cách quản lý được rồi mới tính tiếp”.

Có lẽ đọc xong mọi người đã thấy những điểm độc đáo của bản tin. Chỉ xin góp thêm những góc nhìn riêng (cố gắng học theo theo cách viết “thả lỏng”, “tưng tửng” cũng rất độc đáo của bản tin) như sau:

- Phóng viên đã may mắn gặp một nguồn tin rất thật thà, nói thẳng nói thật suy nghĩ của mình. Chuyện này là rất hiếm.

- Cân nhắc của Ban quản lý Ký túc xá rõ ràng là không ngại chuyện tiền bạc. Ai bảo các ký túc xá nghèo.

- Chương trình học của sinh viên ở trường này chủ yếu là theo dõi tin tức thời sự. Và ti vi đã bù được Internet trong khía cạnh này.

Bỏ chuyện châm biếm qua một bên, thiệt tình, cái độc đáo nhất của bản tin là nó hé mở cho thấy lý do vì sao chất lượng giáo dục ở nước ta lại tệ hại đến thế. Và đây là lý do chính yếu chứ không phải như những gì chúng ta thường nghe các nhà giáo dục bình luận bấy lâu nay.

Share/Save/Bookmark

Bộ 4T và những vấn đề của đất nước

Nguồn : diễn đàn forum

Hoà Vân

Chuyện này nói nhiều rồi1, nhưng thời sự gần đây buộc phải trở lại. Vậy xin nói ngắn thôi. Đó là chuyện một cơ quan nhà nước được uỷ thác quyền bắt các nhà báo ‒ trong những vấn đề mà cơ quan đó, hay cấp trên của nó đánh giá là « nhạy cảm » ‒ phải câm lặng không được thông tin, không được bình luận hoặc chỉ được quyền nhắc lại những « thông tin » từ « trên » đưa xuống, và một hệ quả của nó vừa được thời sự soi sáng.

Trong bài bình luận về vấn đề Bôxit và Tây Nguyên, chúng tôi đã dành 2 trên 4 điều « cần nói thêm » cho chuyện này. Xin trích lại một câu :

"việc đầy dẫy những biện pháp được đưa ra để buộc báo chí « đi đúng lề đường bên phải » thay vì tự do phản ánh mọi khía cạnh của đời sống kinh tế xã hội (dù « đen » hay « đỏ »), phản ánh trung thực tâm tư của người dân, chính là nguy cơ của mọi nguy cơ – suy thoái kinh tế, bùng nổ tham nhũng, mất ổn định chính trị…, cho tới nguy cơ đánh mất cả độc lập của Tổ quốc".

« Đánh mất độc lập » một cách toàn diện thì khách quan phải nói là chưa, nhưng phải hiểu thế nào về việc khoán trắng cho một cơ quan nước ngoài một trang web có đuôi « gov.vn », tức là một trang của Chính phủ Việt Nam, có nhiệm vụ nói lên tiếng nói chính thức của Nhà nước Việt Nam ?

Thông tin luôn luôn được Nhà nước này coi là một lĩnh vực quan trọng hàng đầu, đứng trên giáo dục, kinh tế, phải tuyệt đối nắm chặt, cũng như các lĩnh vực an ninh, quốc phòng2. Thế mà, từ hai năm rưỡi nay, chủ quyền của Nhà nước trong lĩnh vực quan trọng này đã được giao cho nước ngoài, như vụ trang web “Hợp tác kinh tế thương mại Việt Nam – Trung Quốc” cho thấy (Diễn Đàn đã đưa tin qua các bài « thấy trên mạng » của các blog Lê Tuấn Huy, Huy Đức, Linh). Chưa kể, các thông tin trên mạng cho thấy còn có những bộ khác có những trang tương tự. Nếu không có « blogger » Lê Tuấn Huy tìm ra và đưa thông tin lên mạng, chắc người ta còn có thể đọc lâu nữa trên một trang mạng « http//... gov.vn » những khẳng định Hoàng Sa, Trường Sa là của Trung Quốc...

Một xì-căng-đan cỡ này, ở hầu khắp thế giới, ít nhất người ta phải thấy ngay các bộ trưởng liên quan từ chức (ở đây là bộ Công thương, chủ trì trang web, và bộ Thông tin và Truyền thông – gọi tắt là bộ 4T ‒, chịu trách nhiệm về các tên miền « .vn » thông qua Trung tâm Internet Việt Nam), các quan chức trực tiếp chịu trách nhiệm (cục trưởng cục Thương mại điện tử và công nghệ thông tin, bộ Công thương và giám đốc Trung tâm Internet VN, bộ 4T) bị cách chức trong khi chờ đợi các hình phạt pháp lý khác. Thực ra, đây là một thủ thuật chính trị thông thường để che chở cho những người cấp cao hơn ‒ "cầu chì" khi cần phải nổ để bảo vệ hệ thống ‒ nếu không, chính những nhân vật cấp cao này sẽ bị công luận lên án !

Không những chuyện đó không xảy ra3, cũng như đã không xảy ra chuyện ông thứ trưởng bộ Công thương miệt thị trí thức bị cảnh cáo, kiểm điểm gì cả, mà ngược lại, báo chí lập tức được lệnh « màn màn » : hai tờ Sài Gòn tiếp thị và Tuần Việt Nam đăng bài viết Giao trứng cho Trung Quốc của Huy Đức – Mạnh Quân phải gỡ xuống, các báo khác... mần thinh (chỉ trừ một bài của Tuổi Trẻ về « Thông tin sai trái trên vietnamchina.gov.vn » còn lại, có lẽ vì cái đầu đề có câu tiếp theo rất đúng lề phải : « sẽ xử lý kiên quyết, ngừng hợp tác » ?).

Phải chăng, triết lý của bộ 4T (hay nói cho đúng, của Đảng và Chính phủ, mà bộ này vừa là tham mưu vừa là cánh tay đao phủ trong lĩnh vực truyền thông) là : Tin « xấu » không phải vì có sự kiện tồi tệ xảy ra, vì có sự bất tài, vô trách nhiệm của người cầm quyền (« nhạy cảm » !) bộc lộ qua sự kiện đó4, mà vì có người đưa tin đó ra ánh sáng?

Khi triết lý đó còn ngự trị thì, như trên đã nói, mọi nguy cơ đều có thể xảy ra. Kể cả việc trao quyền ăn nói về các vấn đề của đất nước cho ngoại bang, và một khi người ta đã có quyền phát biểu nhân danh mình thì...


Hoà Vân


1 Trong năm qua, ngoài việc giới thiệu nhiều bài viết của các đồng nghiệp trong và ngoài nước trong mục « Thấy trên mạng », riêng người viết bài này đã viết các bài sau đây trong chủ đề « báo chí Việt Nam »: Ngồi trên dư luận, Ngày « nhà báo cách mạng », Vụ xử hai nhà báo, Vụ xử hai nhà báo (tiếp theo). Đề tài này cũng được nói qua trong bài Bôxit và Tây Nguyên.

2 Ví dụ hiển nhiên là bản Dự thảo quy chế cổ phần hoá các « đơn vị sự nghiệp công lập có thu ». Trong dự thảo này, các trường học là một đối tượng có thể cổ phần hoá, trong khi các đơn vị báo chí, xuất bản, an ninh thì không.

3 Hơn một ngày sau khi sự việc được các blog công khai hoá, người ta chỉ thấy một tuyên bố sẽ « xử lý kiên quyết » và « kiểm điểm trách nhiệm », của ông thứ trưởng thường trực bộ Công thương, hay phát biểu đẩy trách nhiệm hoàn toàn sang bộ này, của một ông lãnh đạo Cục Quản lý phát thanh, truyền hình và thông tin điện tử, bộ 4T.

DL

Ba ông nhấn nút khởi động trang "chung"

Để so sánh, thời sự cũng vừa nhắc, chỉ vì đăng một, hai bài báo « nhạy cảm » trên số báo Xuân năm nay mà tờ báo Du lịch bị đình bản 3 tháng, và ông Nguyễn Trung Dân, phó tổng biên tập vừa bị thu thẻ nhà báo.

4 Mở ngoặc : cái trang web này đã được các ông Nông Đức Mạnh, Tổng Bí thư Đảng CSVN, Hồ Cẩm Đào, Tổng Bí thư Đảng CSTQ, Chủ tịch nước CHND Trung Hoa, Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam chính thức khai trương ngày 16.11.2006 (xem hình). Câu hỏi : khi ấy, các ông Mạnh, Triết có biết là cái trang "chung" ấy được giao toàn quyền cho "nước bạn" điều hành (xin nói thêm: tên của "nước bạn" không quan trọng lắm trong câu hỏi đặt ra) ? Đóng ngoặc.


Share/Save/Bookmark

Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2009

vietnamchina.gov.vn

Nguồn : blog Everywhere Land

Xung quanh chuyện website với tên miền Chính phủ Việt Nam đưa tin khẳng định chủ quyền với Tây Sa của Tàu, đã có nhiều blog bàn, như blog Lê Tuấn Huy (cũng là blog phát hiện đầu tiên), blog Osin, blog NVP. Bác Osin thì coi đó như con ngựa thành Troy. Bác NVP bàn về nó như minh họa cho sự yếu kém của cơ quan chính quyền.

Như bài báo trên Lao Động và thông tin từ website thì website này là website chung của Bộ Thương mại (nay là Bộ Công thuonwg) Việt Nam và Bộ Thương mại Trung Quốc. Website có hai tên miền: http://www.vietnamchina.gov.vn và http://www.chinavietnam.gov.cn/.
Việc duy trì hai tên miền thuộc hai chính phủ hai nước như vậy không biết có ngụ ý là chia sẻ thông tin chung nhưng mỗi nước sẽ chịu trách nhiệm tên miền của mình?

Website được xây dựng rất hoành tráng. Lễ khai trương website này có sự chứng kiến của Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết và Tổng Bí Thư- Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào.

Trên Vnexpress đưa tin như sau: "
Tại lễ công bố website hợp tác kinh tế và thương mại Việt Trung, đích thân Tổng bí thư Nông Đức Mạnh, Chủ tịch Nguyễn Minh Triết và Tổng bí thư - Chủ tịch Hồ Cẩm Đào cùng nhấn nút kích hoạt trang thông tin điện tử quan trọng này."

3 nhà lãnh đạo

3 nhà lãnh đạo nhấn nút khai trương website hợp tác kinh tế và thương mại Việt - Trung. Ảnh: Thanh Thuỷ.

Nhưng thực tế cho thấy website tên miền http://www.vietnamchina.gov.vn đã đăng tải những thông tin rất bất lợi cho phía Việt Nam, cả về tranh chấp vùng biển theo hướng có lợi cho Trung Quốc. Thật lạ lùng khi trang web của một cơ quan Chính phủ Việt Nam không đưa tin Việt Nam bổ nhiệm Chủ tịch huyện Hoàng Sa nhưng lại đưa tin Trung Quốc phản đối bổ nhiệm này và khẳng định "Trung Quốc và Việt Nam không tồn tại tranh luận đối với quần đảo Tây Sa. Cách làm kể trên của phía Việt Nam là trái phép và vô hiệu. Trung Quốc đã nghiêm chỉnh bày tỏ lập trường với phía Việt Nam về việc này”.

Cũng khó hiểu là website thương mại Việt-Trung mà phần Thời sự hầu như toàn đưa các tin chỉ liên quan tới Trung Quốc, và rất nhiều tin không liên quan tới thương mại như "Chủ tịch nước Trung Quốc Hồ Cẩm Đào duyệt lực lượng hải quân đa quốc gia"; "Trung Quốc: ưu ái lực lượng hải quân "...

Nếu điểm lại phần "Thời sự" trên website này thì 20 tin trên đấy, không có được 1 tin liên quan tới Việt Nam. Có thể hiểu nếu đây là website của một cơ quan chính phủ Trung Quốc, chẳng hạn của Bộ Thương mại Trung Quốc hay của thương vụ sứ quán Trung Quốc ở Việt Nam. Nhưng không thể hiểu được nếu đây là một website về giao thương Việt-Trung do hai Bộ thương mại hai nước cùng quản lý?

Và cả chủ tịch nước lẫn Tổng bí thư ĐCS của Việt Nam đều tham dự lễ khai trương cái website có tên miền chính phủ ta nhưng hình như là, do "nước bạn" quản lý hộ. Và nếu vào cái website đấy thì bạn sẽ thấy ngay đó là một mớ hổ lốn, một website chưa hoàn thiện dù đã khai trương gần 3 năm, còn thua một website do một sinh viên năm thứ nhất thiết kế.
Trớ trêu hơn, nếu vào thẳng trang chủ http://vietnamchina.gov.vn/ (không có www) thì lại ra một trang có tiếng Trung và tiếng Nga*. Tiếp tục click vào phần tiếng Nga thì ra trang giao thương Nga-Trung (?) nhưng lại được đặt tạm trên tên miền của chính phủ Việt Nam.


Xem ra "nước bạn" đã tự thiết kế các trang giao thương này cho một loạt các nước. Rồi "nước bạn" chia sẻ với chúng ta, và chịu trách nhiệm luôn cả phần nội dung cho trang web của một cơ quan chính phủ ta nhằm phục vụ việc tuyên truyền của nước bạn. Và cả hai nhà lãnh đạo cao nhất của Việt Nam cùng tham dự lễ khai trương, cùng kích hoạt website đấy.

Và rồi Bộ Thương mại và sau đấy là Bộ Công thương để mặc trang web cho phía Tàu thỏa sức khai thác, kể cả đưa thông tin tuyên truyền có hại cho Việt Nam trên trang web (về danh nghĩa) có tên miền của chính phủ Việt Nam. Trong khi đấy thì các vị có thể chỉ tay mắng mỏ 137 trí thức phản đối khai thác bauxite là để cho bọn phản động lợi dụng (?).

Để sự việc trên xảy ra là do ngu xuẩn, là vô trách nhiệm, là tham lợi, hay là gì...chắc một số vị đang ngồi ở Bộ Thương mại cũ và Bộ Công thương hiện nay biết rõ
. Nhưng chắc rằng trong mấy ngày tới, sẽ chẳng có ai ở Bộ đó đứng ra giải thích nguyên nhân và nhận trách nhiệm. Và báo chí chắc hẳn cũng không dám đề cập tới việc Trung Quốc chẳng cần tới tin tặc vẫn kiểm soát được website cơ quan chính phủ ta.

Giặc ở đâu? Giặc ở trong nhà đó. Dấu lông ngỗng rắc từ Hà Nội tới Dak Nong, còn có nơi nào chưa rắc?


PS: Tính tới thời điểm khoảng 12:15 am, ngày 14/5/2009. Xem ra các "bạn" Tàu mượn tên miền gov.vn của chính phủ Việt Nam để thử chơi trang web đang thiết kế của họ?

Share/Save/Bookmark

Giao Trứng Cho Trung Quốc

Nguồn : blog Osin

Cho đến chiều ngày 14-5-2009, trang web “Hợp tác kinh tế thương mại Việt Nam – Trung Quốc” có địa chỉ: www.vietnamchina.gov.vn, vẫn còn lưu những bản tin để cho người Trung Quốc tuyên bố chủ quyền về hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam (xem Con Ngựa Thành Troy).

Việc Trung Quốc có những tuyên bố ngang ngược về quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa không phải là điều mới xảy ra. Tuy nhiên, khi tuyên bố này được đăng trên một website có tên miền “gov.vn” chỉ cấp cho các cơ quan chính chính phủ Việt Nam; chủ quản cũng bao gồm một cơ quan Việt Nam: Bộ Thương mại, thì, vấn đề không còn là chuyện của người Trung Quốc.

Sáng 13-5, chúng tôi đã thông báo tới các cơ quan quản lý nhà nước. Tuy nhiên, cho đến cuối ngày 14-5, những thông tin sai trái nói trên vẫn chưa được đưa ra khỏi trang web “Hợp tác kinh tế thương mại Việt Nam – Trung Quốc”.Vào lúc 10 giờ 30 sáng 14-5, chúng tôi liên lạc trực tiếp với ông Nguyễn Thanh Hưng, cục trưởng cục Thương mại Điện tử và Công nghệ Thông tin, bộ Công Thương, cơ quan chịu trách nhiệm về trang web này. Lúc đầu, ông Hưng cho rằng, “Tôi nghĩ là không có gì quá ghê ghớm cả. Anh phải vào thực tế trang web thì thấy có nhiều thông tin về hợp tác thương mại, kinh tế có nhiều điểm rất là tốt”.

Khi chúng tôi hỏi về việc phần tiếng Việt của website đăng tuyên bố của bà Khương Du thì ông Nguyễn Thành Hưng cho rằng: “Đó là trang web của Tung Quốc chứ có phải của mình đâu”. Chúng tôi hỏi: “Trang web có đuôi .gov.vn thì người ta phải hiểu là của Việt Nam, thưa ông?” Ông Hưng giải thích: “Của mình nhưng mà là phía Trung Quốc phụ trách. Tiếng Việt do phía Trung Quốc phụ trách để họ đăng trực tiếp bằng tiếng Việt giúp doanh nghiệp Việt Nam”.

Theo giới thiệu của ông Nguyễn Thanh Hưng, chúng tôi liên hệ với người trực tiếp phụ trách trang Web, ông Trần Hữu Linh, phó cục trưởng cục Thương mại điện tử và công nghệ thông tin, bộ Công thương. Ông Linh xác nhận trang Web tiếng Trung do phía Việt Nam phụ trách, Vietnamchina.gov.vn, vẫn hoạt động bình thường. Tuy nhiên, bên cạnh trang web này, chúng tôi còn tìm thấy một trang web khác, cũng gọi là “Mạng thông tin hợp tác kinh tế- thương mại Việt Nam Trung Quốc” bằng tiếng Trung, nhưng có tên là chinavietnam.gov.cn/ (đuôi “vn” đựơc thay bằng “cn”) và nội dung thì tương tự như website tiếng Việt, thể hiện quan điểm của chính quyền Trung Quốc về các vấn đề quốc tế và đặc biệt là về Biển Đông.

Như vậy, trên thực tế, các nhà doanh nghiệp Trung Quốc thay vì tiếp cận được với website do Bộ Công thương phụ trách lại nhận được thông tin do phía Trung Quốc đưa ra. Về phía các nhà doanh nghiệp Việt Nam, khi website “Hợp tác” đã được “khoán trắng” cho Trung Quốc, họ không những không được cung cấp đầy đủ thông tin về thương mại mà còn phải đọc những thông tin về các vấn đề đối ngoại và chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam theo quan điểm của chính quyền Trung Quốc.

Cũng trong buổi sáng 14-5, ông Trần Hữu Linh cho biết: “Cục Quản lý báo chí, bộ Thông tin Truyền thông vừa đề nghị có mấy bài phải bỏ xuống. Tôi cũng đang báo cáo với lãnh đạo bộ để xử lý”. Nhưng, theo ông Linh thì vì, “Theo thỏa thuận phía Trung Quốc lo phần tiếng Việt. Phía Việt Nam lo phần nội dung bằng tiếng Trung”; cho nên Bộ sẽ phải “gửi công hàm sang bộ Thương mại Trung Quốc đề nghị bỏ những nội dung không dành cho kinh tế và thương mại”.

Theo thông tin của Trung tâm Internet Việt Nam (Vnnic) thì trang web này do Bộ Thương mại (nay là bộ Công thương) đăng ký tên miền. Về nguyên tắc, khi đã đăng ký tên miền Việt Nam, thì server phải đặt tại Việt Nam. Nhưng, theo Vnnic, trang web www.vietnamchina.gov.vn đang hoạt động với một server ở Trung Quốc. Căn cứ Nghị định về Quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin điện tử trên Internet thì từ nội dung đăng tải trên website, đến phương thức hoạt động của trang web “Hợp tác kinh tế thương mại Việt Nam – Trung Quốc” đều có nhiều sai phạm. Tên miền “gov.vn”, được coi như chủ quyền quốc gia trên internet, khi “khoán trắng” nó cho một quốc gia khác thì việc họ dùng “gov.vn” để “xâm phạm” chủ quyền lãnh thổ của mình là điều chẳng đáng ngạc nhiên.

Cám ơn dịch giả Nguyễn Lệ Chi đã giúp kiểm tra các thông tin bằng tiếng Trung Quốc
Huy Đức- Mạnh Quân


Share/Save/Bookmark

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2009

Học phí... PHẢN giáo dục!

Nguồn : blog Trương Duy Nhất

Điều khó làm nhất và không nên làm nhất thì ông Bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân lại làm được: đó là tăng học phí!

Học phí của tất cả các cấp học sẽ tăng. Đó là chủ trương mới nhất được đưa ra từ Bộ Giáo dục- Đào tạo.

Người bảo đã đến lúc phải tăng để có tiền lo cho sự nghiệp giáo dục. Người bảo không nên tăng, mà thậm chí có thể giảm!

Câu chuyện giáo dục và… học phí, tôi đã viết rất nhiều trên trang blog này (bạn đọc có thể xem ở các mục “góc nhìn của Nhất” và “sự kiện- đối thoại”). Vì thế không muốn viết thêm, mà xin dành ý kiến cho bạn đọc. Ý kiến của bạn trước câu chuyện này ra sao?

Trong khi nhiều quốc gia có xu hướng miễn - giảm học phí cho học sinh phổ thông. Ví như Trung Quốc miễn hoàn toàn học phí cho hệ mầm non, phổ thông ở nông thôn. Thái Lan thì miễn hoàn toàn học phí cho hệ phổ thông, kể cả trung học phổ thông. Nghèo quấn như Campuchia còn đang phải vay nợ để phát triển giáo dục (vay của ADB - báo Giáo dục & Thời đại 17.3.2009), song cũng miễn học phí hoàn toàn cho học sinh hệ phổ thông. Tại nhiều nước đang phát triển ở Nam Phi cũng có chính sách miễn - giảm học phí và phát không sách giáo khoa cho học sinh.

Vậy nhưng Việt Nam thì lại tăng, năm nào cũng hăm he tăng.

Trong thời kháng chiến gian khổ hy sinh, học phí vẫn được miễn cho học sinh phổ thông, sinh viên đại học thì được hưởng học bổng, đủ ăn đủ mặc.

Đề án tăng học phí đưa ra giữa lúc kinh tế khó khăn, đại khủng hoảng tài chính toàn cầu. Thất nghiệp gia tăng, hàng triệu người lao động đang phải làm việc cật lực mà đời sống quá cực khổ. Học sinh bỏ học liên tục trong mấy năm qua nhiều không thể chấp nhận được. Tăng học phí liệu có chặn con đường đến trường của hàng triệu triệu học sinh?

Phải chăng giáo dục Việt đang đi… lộn ngược? Cái triết lý và phương cách giáo dục của ta (cụ thể qua câu chuyện học phí này) đang theo hướng… phản giáo dục?

Học phí giáo dục hay… phản giáo dục? Phải chăng như ai đó nhận định: Điều khó làm nhất và không nên làm nhất thì ông Bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân lại làm được: đó là tăng học phí!


Share/Save/Bookmark

Gĩa từ cái xe văn hóa "made in France"

Nguồn : blog nhat sy bao thu (nhạc sĩ Tô Hải)

GIÃ TỪ CÁI XE VĂN HÓA "MADE IN FRANCE"
Vậy là tớ đã "bật mí"những điều bí mật mà ai đã sống cùng thời tớ đều biết!..Chỉ có điều vì lý do "tế nhị"hoặc vì nhiều mục đích gì gì đó mà chẳng ai muốn ...bật cái mí ấy ra mà thôi....Chuyện bí mật cả triệu người biết này coi như tạm ngưng....Để đi vào cái giai doạn "phúc tạp"gấp ngàn lần hơn.Đó là những chiếc xe văn hóa made in VNDCCH!>>>!!!
Cái thứ văn hóa thực dân đế quốc chỉ có thể xâm nhập vào lớp thanh niên chúng tớ đến ngày 19/8/45 là chấm dứt. Điều này cũng có nghĩa là :Từ khi cách mạng tháng 8,các thứ tú tài,cử nhân...dưới chế độ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đã không còn nữa!Toàn bộ hệ thống giáo dục từ cấp hai(thi diplôme) và cấp 3 (baccalauréat)đã bị xóa sổ...Đặc biệt là hệ thống giáo dục 12 năm đã được thay thế bằng hệ thống...9 năm!?(gọi là trung học chuyên khoa"Các cuộc thi hết cấp đều đuợc thay thế bằng "chứng nhận tốt nghiêp"của các trường phổ thông (hoặc sơ cấp).Khôi hài hơn nữa là:Giấy chứng nhận tốt nghiệp có thể do thủ trưởng một cơ quan,một đơn vị có dấu đỏ loét đóng đều được công nhận...!?Chính đây là cái thời "nhiễu nhương" nhất của cái sự học thời 'oánh nhau với Pháp",cái thời mà các trường cấp 2 (chỉ có ở 4 tỉnh) và các trường học lên tú tài phần 1,rồi phần 2(chỉ có ở HàNội)đã bắt buộc phải...tản cư về những nơi như ,Đào Dã (Phú Thọ), Phúc Nhạc,rồi Yên Mô (Ninh Binh) dứơi những cái tên Lê Quý Đôn,Nguyễn Thượng Hiền ,Nguyễn Khuyến,Đào Duy Từ...v..vTại vùng tự do khu 4 thì có trường Huỳnh Thúc Kháng (Châu Phong-Hà Tĩnh),Trường Bạch Ngọc (Đô Lương-Nghệ An).Một cuộc đại đảo lộn (gọi là tan tác cũng được)về tổ chức,về tinh thần,về tư tưởng,về sinh hoạt,về đời sống của cả thầy lẫn trò ...dẫn đến cái sự phân hóa... giai cấp,giầu nghèo thật quyết liệt. Nhất là các thầy,chúng tớ kiểm điểm lại ....chỉ có một thầy dạy ....Pháp văn là thầy Phương đi theo cách mạng!Còn lại,tất,tất cả đã ở lại "vùng địch",hoặc có theo CM thì nhiều lắm cũng chỉ là 1,2 năm rồi..."dinh tê" về lại giảng đường cũ! Thế mới biết cái thằng Tây nó thâm độc đến mức...ai cũng biết! Nó đã cho phép gọi "danh chính ngôn thuận"ngay các giáo viên cấp 2 là professeur(giáo sư)!Nó lại trả lương mấy giáo sư này đủ để ....nuôi vợ ,nuôi 5,6,7,8,con và còn nuôi thêm cả 4,5,ô-sin trong nhà.Còn với các vị cử nhân được giao nhiệm vụ đào tạo ra các quan tham (commis chứ không phải là quan tham...nhũng đâu nhé!)thì khỏi nói!Cuộc sống tinh thần và vật chất của họ thì...Tây cũng phải thèm!Điều này giải thích khá đơn giản tại sao họ không thể rời bỏ được "bơ thừa sữa cặn"của thằng Tây! Cũng phải nói thêm để khỏi mang tội với họ (mà trong đó có nhiều người từng là thầy của tớ)họ đều chỉ muốn "làm việc-trả lương-và... làm việc".Hầu hết, họ chẳng muốn dính líu gì đến chính trị,chính chọe cả. Nhưng ngay sau khi Nhật dảo chính Pháp, dưới thời chính phủ Trần Trọng Kim,các trường ở Ha Nội phải chạy bom Mỹ ,(nhất là sau vụ chợ Hàng Da),trường mới "tản cư" thôi,điểm danh đã thấy mất tiêu đâu không ít professeur rồi! Một vấn đề khá quan trọng nữa là....các thầy bắt đầu thấy.. bất lực khi ...không được giảng dạy bằng tiếng Pháp nữa.Những công thức toán,lý,hóa...nay không những phải dùng những từ mới (của cụ Hoàng xuân Hãn thì phải)đã làm các vị "giáo sư cũ"... cứng họng vì quá quen lên lớp,phân tích,tổng kết bằng tiếng "nước mẹ"rồi.Bên cạnh đó là thư viện,phòng thí nghiệm...để lại Hà Nội nên bắt buộc các cụ phải "dạy chay"...diều mà các cụ chưa từng làm bao giờ>Hoàn cảnh các cụ đúng là hoàn cảnh của các bác tài xế đang lái xe limousine bỗng dưng phải đẩy xe cút kít để chở văn hóa cho các "ông phán,quan tham...cách mạng"tương lai!Sức mấy mà chịu nổi! Cho nên ,ngay những ngày đầu kháng chiến,tớ đã nghĩ: "Các thầy ấy "theo địch"cũng là...hợp lý thôi!" (Nghĩ thôi ,chứ bố bảo tớ cũng chả dám nói ra vì thế nào cũng bị chụp cho cái mũ "lập trường địch,ta không rõ ràng"!)
Còn tình hình học sinh,sinh viên (cái tên gọi này đã bị thay thế bằng "học sinh đại học"-để... giảm bớt giá trị hoặc để bọn này... đỡ kiêu căng hay sao tớ chẳng biết) thì sao?Có thể nói là "đại xẻ đàn tan nghé"!Một số lớn theo gia đình và các thầy về thành (dinh-tê),một số có điều kiện (tiền bạc hoặc do cha mẹ đang còn theo cách mạng )đành bấm bụng học chay với các "thầy mới" đựoc phân công làm thầy (do thiếu thầy).Chính trong những năm cách mạng long trời lở đất này mà xuất hiện những giáo sư xuất phát điểm là... đủ loại...Đặc biệt có các nhà ný nuận chính trị Mac-xit nhưng có chiếc xe văn hóa cởi truồng của Pháp đựoc điều về các truờng trung học cấp 2,cấp 3 và sau này có cả trường Sư Phạm Cao cấp (?) ở Thanh Hóa....Đó là các cụ Trần văn Giầu,Hoàng xuân Nhị,Trương Tửu,Nguyễn Thúc Hào,Phó Đức Tố, Đặng Thai Mai..thậm chí có cả một cụ có tú tài Tây nhưng chưa hề tốt nghiệp sư phạm (école nỏrmale superieure)đã từng làm tham tá đầu tòa Pháp(!)cũng được "vơ vét" (như "vơ vét công tố viên" thời nay ấy )về giảng dạy ở một truờng Trung Học Chuyên Khoa!?! Nói tóm lại,Trường chẳng ra trường,lớp chẳng ra lớp mà thầy cũng chẳng ra thầy,trò cũng chẳng ra trò.Cho nên ;Học trò ,một số ,cũng do hoàn cảnh gia đình,"come back to Hanoi".(trong giới nhạc của tớ cũng có một vài người như Đoàn Chuẩn,Nguyễn văn Quỳ. là dinh tê sớm nhất.).Một số,bỏ ngang... đi lính nhưng đi lính kiểu có học,nghĩa là;vào trường Lục Quân Trần Quốc Tuấn,nơi tập hợp nhiều nhất thanh niên có tí chút văn hóa thời bấy giờ mà lại mặc áo lính. Học xong ra làm sĩ quan chứ không chịu tòng quân đi làm lính trơn! Nhưng cũng chính nơi ấy đã đẻ ra một loạt cán bộ quân sự sặc mùi... "tạch tạch xè",làm cách mạng mất công "cải tạo" mãi không xong sau này. Tóm lại,tất cả hệ thống tổ chức giáo dục của địch đã bị phá tan tành! Chỉ riêng cái hệ thống "13 năm thành ông tú" bị đổi thành trung học chuyên khoa (?)9 năm để rồi sau đó chỉ có một con đường vào một cái trường "trên chuyên khoa"(không gọi là tú tài nữa)là trường Su Phạm Cao cấp của cụ Trần văn Giầu (chính các g/s trần Quốc Vượng,Cao Xuân Hạo,...các Nhạc sỹ Trọng Bằng,Phan Thanh Nam,đạo diễn Bạch Diệp ...đều học ở cái trường cao nhất nước này!)Ở Việt Bắc có Trương Y (thời ấy cũng chưa được gọi là Đại học cũng như Trừong Mỹ Thuật của cụ Tô Ngọc Vân), do các cụ Hồ Dắc Di ,Nguyễn Tấn Gi Trọng,Tôn Thất Tùng ,cũng cố gắng dạy....chay và dạy...chạy (chạy bom vì quân Pháp lúc này cứ nhằm "đầu não kháng chiến"mà nện!..).Thế rồi...."Giải phóng Điện Biên,bộ đội ta tiến quân trở về....",cả một hệ thống giáo dục địch vẫn duy trì như thời Pháp trong 9 năm,tới năm 54 đều bị hoàn toàn rỡ bỏ!Cũng chính thời gian này,một loạt các thầy cũ của tớ lại "nghe theo lời dụ dỗ" của bọn thực dân,đế quốc,di cư vô Nam để..tồn tại và tránh bị... đấu đá (Cải cách ruộng đất đã xảy ra và "tiếng vọng" của nó đã về tận nội thành!)Thời gian 300 ngày tự lựa chọn theo Hiệp Nghị Genève đã dành cả cái cảng Hải Phòng cho các thầy và các trò ở lại hay mang chất xám của mình đi...bán cho địch khá là dài để suy nghĩ và quyết định.Cuối cùng,kết quả ra sao cả thế giới đều đã biết.Lại là :..."một lũ có quyền lợi dính chặt với Đế Quốc đã phản bội Tổ Quốc,bám đít,liếm gót giầy thằng Tây,thằng Mỹ (kẻ thù mới)không chịu ở lại cùng toàn dân xây dựng nền giáo dục vô sản ưu việt nhất loài người!"
Dù sao,miền Bắc vẫn cứ "tiến lên XHCN...,chiếu cố(?)Miền Nam."...Chỉ riêng cái chuyện giáo dục thôi,lúc này là cả một mớ bòng bong tưởng chừng vô phương giải quyết!Ấy vậy mà chỉ dưới sự chỉ đạo của một nhóm đứng đầu là cái cụ "Việt Nam ta không có bi kịch",mọi sự đâu cũng vào đấy,tuy không thật êm re!(Hiện tượng "Đất Mới" ra đời cùng thời với "Nhân Văn"là một dẫn chứng mà tớ không dám "xía vô" vì nó ....chính trị quá!) Đơn giản là cái gì khó như Trường Luật thì ....giải tán là xong việc.Còn lại là cái gì Ta có thì...cho sáp nhập cái của Địch vào.Nhưng thầy bà thì,để khỏi phải cảnh giác,cứ điều đi công việc khác,cho hưởng lương "lưu dung".Đặc biệt cái nghành Y thì phải rà soát kỹ nhất.Chẳng cứ thầy mà ngay cả trò,nếu có "dính líu gì về lý lịch" phải cương quyết gạt bỏ.Nhỡ ra sau này trao con dao mổ cho kẻ thù của cách mạng thì....nguy vô cùng!Chính trong thời gian này mà hàng loạt sinh viên đã học xong Y3,Y4 đều bị "cho nghỉ học"không thương tiếc!Nhưng theo tớ cái thiệt thòi nhất cho giới chữ nghĩa thời ấy chính là sự đập bỏ toàn bộ hệ thống giáo dục 12 năm mà thay vào đó hệ thống 10 năm.Nghĩa là chỉ bằng chúng tớ ngày xưa ....mới đỗ diplôme đã được vào Đai học!(chưa nói đến chất lượng đâu đấy nhé!).Sau này lại cải tiến như...cũ (lại 12 năm!)thì....hỡi ơi!Y hệt một cái xe đã cởi truồng lại còn thiếu cả bàn đạp lẫn ghi-đông ,,xên, nhông Liên Sô,,vỏ ,ruột Trung Quốc!!!,Cái sự đảo lộn triệt để và toàn diện từ tổ chức,tư duy lẫn con người trong giáo dục này đã đẻ ra hàng loạt những căn bệnh trầm kha mà theo tớ chỉ có ...phép mầu mới giúp bác Tiến Sỹ N.T.N giải quyết được.Đó là;
1-/Chất lượng thực của các giáo sư,giáo viên trong tay Bác có Thật không?Có tình trạng "giáo sư chiếu cố",tiến sỹ một chữ ngoại ngữ bẻ làm đôi không biết hay không?
2-/Học sinh,sinh viên ,người chủ tương lai của đất nước này có giáo dục,có văn hóa thật sự hay không?Còn tình trạng lớp 6 mà chưa biết đọc biết viết hay không?
3-/Có dám bắt chứơc nền giáo dục của một nước "nhỏ mà không nhỏ"như Singapore ,tổ chức lại toàn bộ hệ thống giáo dục,chương trình giảng dạy mà đừng có "sáng kiến,tối kiến" gì thêm vào những cái mà họ đã thành công không?Có nghĩa là dám rứt bỏ (hoặc đập bỏ)từ tổ chức,tư duy,chương trình giảng dạy,thậm chí cả xử lý những con người không thể và không đáng đứng trên bục giảng ,không thương tiếc không?
4-/Và cuối cùng là làm sao để thay đổi tư duy "học để đi thi","học để có bằng","có bằng để ... khi lên Tivi,khi viết báo có hai chữ (tắt) T.S! "Có bằng để dễ tiến thân",để dễ "lấy le",để được "ăn trên ngồi trốc" và từ đó...."bằng bất cứ giá nào phải có bằng!"Chao ôi!Tớ viết ra đây mà tớ chẳng tin ai có thể giải quyết được cái "chợ trời văn hóa khổng lồ" chưa từng có trên thế giới này.Tớ cũng mừng thay cho các vị học giả "thật" đã qua đời mà không phải chứng kiến và tham gia góp ý giải quyết cái vấn đề "ai cũng biết mà nói ra chẳng ai nghe"này!(Tội nghiệp g/s Hoàng Tụy!)Cái "xe văn hóa" thời nay xem chừng nó phức tạp,lủng củng,xộc xêch ,thậm chí như xe ma trơi mờ mờ ,ảo ảo,ẩn ẩn hiện như trêu ngươi!Rằng thì là ;Văn hóa này nó thế đấy,nó đã giúp dân tộc này đánh thắng hết kẻ địch này đến kể thù kia.Văn hóa này sẽ đưa dân tộc này đến thiên đường xã hội chủ nghĩa ,một "quy luật tất yếu của lịch sử loài người "....là cái chắc! Mọi khó khăn ta sẽ vượt qua!Đứa nào nói văn hóa nước ta là kém,là tụt hậu chẳng qua là bị ảnh hưởng các "thế lực thù địch bên ngoài "Nghĩ tới đây là tớ muốn tịt ngòi nên bèn..Thôi.!...Còn cái chuyện "văn hóa thời kỳ Mỹ Ngụy" ra sao?Sau 75 ,nó hòa nhập hay bỏ chạy?chết,sống thế nào .?Tớ không có may mắn làm nhân chứng sống nên mong được các papa ,maman ,grand papa,grand maman các friends chỉ giáo...

Share/Save/Bookmark

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2009

Mẹ yêu con (Nguyễn Văn Tý)

Sáng tác : Nguyễn Văn Tý
(Lời chép theo trình bày của Hương Lan)
Link bài hát : http://s3.nhac1000.com/nhacmp3/nhac10/meyeucon_me_huonglan.wma



A á ru hời ơ hời ru
Mẹ thương con có hay chăng
Thương từ khi thai nghén trong lòng
Mấy nắng sớm chiều mưa ròng
Chín tháng so chín năm, gian khó tính khôn cùng
A á ru hời ơ hời ru

Ngắm đất nước mình vun đắp từ bao đời
Thấy đất nước trùm lên bóng dáng con tôi
Ôm con ra mái hiên nhìn đàn chim rộn ràng hót
Giữa (ư) mùa xuân mừng con sẽ góp phần
Tương lai con đẹp lắm
Mẹ hát muôn lần- A á ru hời ơ hời ru

Miệng con chúm chím xinh xinh
Như đài hoa đang hé trên cành
Khát nắng mới và sương lành
Lá thắm rung cánh tay, ôm ấp lấy hoà bình
A á ru hời ơi hời ru

Nhớ những lúc mừng con lẫy rồi con ngồi
Thoáng nhớ đến còn đây lớp lớp bao người
Đang sinh ra nối nhau ngày càng lớn ngày càng tiến.
Bước (ư) càng mau giờ con biết đi rồi
Đi trên con đường mới.
Mẹ ngắm con cười - A á ru hời ơi hời ru.

Share/Save/Bookmark

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2009

GIÁO DỤC CỦA CHÚNG TA TẠO NÊN CÁC CÔNG DÂN NHƯ THẾ NÀO?

Nguồn : Lề bên trái

Tôi đưa lên đây ba nhân vật thành công trong cuộc sống, họ có ba tính cách khác nhau, ba số phận khác nhau. Có thể ai đó cho là khiếm nhã khi để Đại tướng Võ Nguyên Giáp và Bill Gate bên cạnh Maurinho, một kẻ hợm hĩnh và kiêu ngạo. Nhưng giữa họ có một điểm chung là làm được những gì mình muốn bất chấp hoàn cảnh như thế nào. Phần nữa theo tôi đó là ba tính cách tương đối điển hình của những con người thành đạt mà không bị thần thánh hóa thành một tượng đài chỉ để chiêm ngưỡng như các vĩ nhân khác.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp thì có lẽ khỏi bàn cãi, ông luôn là một nhân vật chính trị mà cả phe đối lập cũng không thể bôi nhọ được, ông luôn bình thản và sống hết mình cho tổ quốc bất chấp ở cương vị nào, kể cả những cương vị mà nhiều người cho đó là một sự bất nhã như " Trưởng ban dân số kế hoạch hóa gia đình chẳng hạn "ông cũng làm rất tốt, những năm đó Việt Nam có sự tiến bộ vượt bặc về chính sách dân số . Còn thiên tài quân sự của ông thì khỏi cần ai phải nhắc lại.

Bill Gate là một nhân vật điển hình của người thành đạt trong thế hệ mới, làm thay đổi cả thế giới, không đi theo vết xe vạch sẵn của người đời mà tự quyết định lấy số phận mình. Bỏ học ở trường đại học mà được học nó là mơ ước của tất cả thanh niên trên thế giới này: Đại học Haward. Nếu ông không làm như thế liệu hôm nay chúng ta có dùng máy tính bằng các phần mềm mà chúng ta nghĩ đó là một phần tất yếu của cuộc sống không

Đến Maurinho một cầu thủ vô danh nhảy vào bóng đá , mảnh đất khốc liệt của sự cạnh tranh và may rủi, một cách ngạo nghễ, kiêu căng mà mọi người dù ghét cay ghét đắng vẫn phải thừa nhận tài năng của "Người đặc biệt".

Nghĩ về giáo dục của chúng ta hôm nay. Để có được sự thành công, những con người bất chấp tất cả, những con người đầy nhiệt huyết với cuộc sống, dám nghĩ dám làm, dám đương đầu và chịu trách nhiệm với những gì mình làm (dù nó đúng hay sai) theo kiểu Maurinho. Những con người dám chấp nhận tất cả, có thể là mình thua cuộc để làm những điều mình muốn. Tôi còn nhớ khi người ta hỏi Bill Gate về việc ông bỏ học ở đại học Haward, ông nói lúc đó ông cảm thấy nếu ông tiếp tục theo học thì sẽ không đủ thời gian, và không còn thời cơ để làm được những gì mình muốn làm. Đai tướng Võ Nguyên Giáp thì khỏi phải bàn cãi về tấm gương tự học hỏi, khả năng vượt khó và bản lĩnh chính trị, lòng yêu nước thương dân của ông.

Giữa họ, như tôi đã nói, có rất nhiều khác biệt về cuộc sống, về nhân cách, về những gì mà họ làm được. Nhưng họ có một điểm chung là có nghị lực cao, luôn tràn đầy nhiệt huyết với cuộc sống.

Gần như có một sự trùng hợp ngẫu nhiên khi Maurinho đang cố gắng xây dựng một đội hình trẻ, đang muốn có những ngôi sao chiến đấu cho Inter Milan vì danh dự và nhiệt huyết chứ không phải vì tiền. Ngày 01/7 tới đây BillGate rời Microsoft để nhường chỗ cho lớp trẻ và để Microsoft đổi mới mặc dù những gì ông đã tạo ra có thể nói là rất tuyệt vời. Khi những ngày này đại tướng Võ Nguyên Giáp đang cùng đấu tranh với chúng ta để chống lại sự lãng phí tài nguyên và sự nô dịch, chống lại sự ô nhiễm môi trường thiên nhiên và ô nhiễm cả môi trường văn hóa ở Việt Nam do những dự án mang lại. Tất nhiên sự so sánh các việc làm đó cũng là sự khiếm nhã như để ảnh họ cạnh nhau vậy vậy. Nhưng nó lại cũng có một điểm chung là làm tất cả những gì mình có thể , làm những gì mình cho là tốt nhất trong công việc, trách nhiệm của mình dù có phải hy sinh bớt quyền lợi của mình, dù có gặp khó khăn và sự cản trở.

Thử hỏi đến bao giờ, bao giờ nền giáo dục theo lối nô dịch của chúng ta hiện nay tạo ra được những con người như thế. Chúng ta có thể thấy trong xã hội của chúng ta những kẻ kiêu căng, hợm hĩnh hơn cả Maurinho, nhưng lời nói của họ không đi đôi với việc làm như Maurinho. Nhưng tuyệt nhiên tôi chưa thấy một nhà khoa học nào của Việt Nam trưởng thành trong nền giáo dục của chúng ta dám nghĩ dám làm như Bill Gate. Bao nhiêu nghị lực của họ dồn hết vào việc mài đũng quần trên ghế nhà trường để rồi kiếm lấy cái tấm bằng tiến sỹ, sau đó họ làm được gì? Một anh bạn tôi cho con đi thi lấy học bổng của Microsoft kể lại: Khi vào thi mình ôn trật hết, họ hỏi toàn lịch sử, phong tục tập quán của người Việt Nam, sau đó là các bài Test IQ, còn toán và tiếng Anh thì là những thứ họ có thể đào tạo được thì không cần thi. Một người nước ngoài còn biết nhìn chúng ta như thế. Còn nền giáo dục của chúng ta thì sao? Chúng ta đang tạo ra các các nhân bị nô dịch về văn hóa, những kẻ đánh mất niềm tự hào dân tộc, những công dân “ không tổ quốc” ngay chính trên quê hương mình.

Một thầy giáo cùng trường với tôi, cho các con học đại học ở Anh Quốc và làm việc tại đó luôn, trong lúc trà dư tửu hậu, bàn về chuyện đó, một thầy giáo dạy văn nói:

- Ông cho các con ông học ở Anh, sống và làm việc với người Anh, nó có còn là người Việt nữa không, nó có còn suy nghĩ theo lối Việt Nam không?
Người đó trả lời: - Xét về mặt nào đó thì suy nghĩ, lối sống của chúng không còn thuần Việt nữa, nhưng thử hỏi các ông tìm đâu ra người thuần Việt theo nghĩa các ông đang nói trong thời hội nhập này. Tôi chỉ biết một điều là chưa chắc chúng đã đánh mất “Gốc Việt “ như các ông nghĩ nếu so sánh với các thanh niên chưa từng học tập và làm việc ở nước ngoài. Khi Hà Nội bị lụt, thằng con trai tôi từ nước Anh bay về với bố mẹ, mấy ngày ở Việt Nam nó giúp bà con khu phố chống lụt, phải nói tôi tự hào và hãnh diện về nó, mấy ngày đó nó đi mua thực phẩm, rau cho cả mấy nhà bên cạnh, đưa các người già trong khu đến ở nhờ trong căn nhà mà tôi đang cho người nước ngoài thuê không bị ngập. Nó đàm phán thế nào để bên thuê nhà họ đồng ý thì tôi không biết. Còn thằng cháu ở quê ra đi công tác Sài Gòn (Nó đang ở cùng với tôi) thì không thèm về, khi nước rút nó về thì cũng chẳng hỏi thăm ai lấy một câu. Rồi chuyện Hoàng Sa, Trường Sa, chuyện khai thác Bauxite…thằng con ở anh biết tin qua trang BBC thì online với bố, nói chuyện hang giờ liền về vấn đề đó, trong khi thằng cháu đang làm ở Việt Nam thì tuyệt nhiên không một lời đả động đén chuyện đó. Khi ngồi ăn cơm tôi gợi chuyện thì nó bảo nó không quan tâm và muốn sống yên ổn thì tốt nhất là không nên quan tâm. .. Như vậy các bác nghĩ ai thuần Việt hơn, ai quan tâm đến nước Việt hơn.

Khi mà trẻ con suốt ngày xem phim Hàn và phim Tàu. Khi chúng hiểu và ca ngợi Càn Long suốt ngày và chỉ biết Gia Long là cõng rắn cắn gà nhà. Khi mà chúng hiểu về các triều đại Trung Quốc hơn là hiểu sử Việt, khi mà chúng đọc báo thấy các bài ca ngợi Hứa Thế Hữu ( Người cầm quân đánh Việt Nam năm 1979) như là một anh hung thì thử hỏi chúng còn suy nghĩ theo lối Việt nữa hay không? Khi mà các bậc đàn anh của chúng sống nhu nhược khép mình lại để tránh tai họa, khi mà các bộ phim chiếu hàng ngày trên truyền hình ca ngợi các nhân vật tầm thường nhất, các nhân vật từng xua quân đánh Việt Nam như một người hùng văn võ song toàn, khi mà các bài học về sử Việt nhạt nhòa không có sức hấp dẫn, khi mà chúng phỉ báng chính những ông vua đã có công với đất nước, khi mà những anh hùng, những công thần của chế độ nói không ai thèm nghe,… thì thử hỏi chúng muốn suy nghĩ theo lối Việt phỏng có được chăng? Rồi đây, cứ đà này chúng ta sẽ bị mất Tổ Quốc, chúng ta sẽ đánh mất những gì là Việt Nam ngay chính trên quê hương mình. Liệu có xảy ra chuyện đáng buồn rằng khi muốn tìm lại bản sắc của Việt Nam người ta phải tìm lại những gì còn sót lại ở cộng đồng người Việt ở hải ngoại chăng? Có lẽ là quá khích khhi nói như vậy. Nhưng chúng ta đang thua trên chính “ Sân nhà “ của mình. Chúng ta đang tự biến chúng ta thành nô lệ trên chính mảnh đất của mình. Hỡi các nhà giáo dục Việt Nam, thay vì cố gắng chứng minh học thuyết này, học thuyết nọ, các vị hãy làm sao giáo dục cho con cháu chúng ta niềm tự hào dân tộc, dạy chúng biết thương yêu đồng loại, dạy chúng biết đau niềm đau, vui niềm vui của dân tộc trước khi dạy chúng yêu ông LêNin, ông Các Mác hay ai đó.

Hãy giữ gìn bản sắc của dân tộc, đừng biến con cháu chúng ta thành những kẻ lai căng, đừng biến họ thành các công dân “ Không Tổ Quốc “ ngay chính trên quê hương mình.

Đồ Gàn


Share/Save/Bookmark

Tại sao không cổ phần hoá nhân dân ?

Nguồn : Diễn đàn forum

Mấy ngày hôm nay được đọc những chủ trương lớn của Đảng và nhà nước về " ...cổ phần hoá các đơn vị sự nghiệp... ", và nhất là những lời cổ vũ của :

  • Một bậc đã từng là quan to chức trọng, như Tiến sỹ Trần Thị Thu Hà – nguyên Vụ trưởng Chính sách công (Bộ Tài chính), nguyên Hiệu trưởng Trường ĐH Bà Rịa - Vũng Tàu và hiện nay là Phó hiệu trưởng Trường ĐH Hòa Bình – : 'Giáo dục nói chung và giáo dục đại học nói riêng là một ngành kinh tế.... Vì vậy, nó phải có tính kinh tế và tính chuyên nghiệp như các ngành kinh tế khác.
    (http://vietnamnet.vn/giaoduc/2009/05/846148/)

  • Một người tuổi trẻ tài cao đã đỗ tiến sĩ ở Nhật, như Tiến sỹ Nguyễn Đức Thành, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Kinh tế và Chính sách (Trường ĐH Kinh tế, ĐHQG Hà Nội : Giáo dục là khoản đầu tư chứ không ai cho không tri thức cả. Cổ phần hoá sẽ tạo động lực mạnh mẽ cho giáo dục ... Con người muốn có giáo dục thì phải mua dịch vụ bởi hấp thụ giáo dục làm tăng vốn con người.
    (http://vietnamnet.vn/giaoduc/2009/05/845559/)

  • Một nhà báo, nhà bỉnh bút lừng danh như ông Hoàng Hải Vân – nguyên tổng thư ký toà soạn báo Thanh Niên – : "Cổ phần hóa" các trường đại học công không có gì sai hoặc khó hiểu cả, nếu như nó là một bước của quá trình tư nhân hóa. Nếu coi giáo dục là việc cung cấp kiến thức và kỹ năng làm việc cho con người thì Nhà nước làm hay tư nhân làm có gì khác nhau đâu.
    (http://everywhereland.blogspot.com/2009/05/co-phan-hoa-ai-hoc-cong.html#comments)

Bát Thạch Kiều tôi, tuy có nhiều điều chưa hiểu, chẳng hạn như không biết chữ "vốn con người" trong ngữ cảnh của tiến sĩ Thành nó là cái quái quỷ gì... tại sao "cổ phần hoá" lại là bước đầu của "tư nhân hoá", tại sao cứ phải cổ phần hoá mới có tính chuyên nghiệp, vân vân... nhưng đại thể cũng nắm được rõ nguyên tắc : cứ hoạt động kinh tế là phải cổ phần hoá mới tốt. Mà dịch vụ cũng là hàng hoá, giáo dục là dịch vụ, cho nên giáo dục là hàng hoá, cho nên phải cổ phần hoá... Đúng, đúng, đúng quá ! Lý luận chặt chẽ không chê vào đâu được.

Đã hiểu nguyên lý ấy rồi thì, thừa thắng xông lên, Bát Thạch Kiều tôi lại tự hỏi : Bộ Giáo Dục thì cũng là để quản lý giáo dục, mà quản lý thì cũng là dịch vụ chứ gì nữa, sao không cổ phần hoá Bộ Giáo Dục luôn thể...

Nhưng, hượm đã, còn các bộ khác thì sao ??? cũng là quản lý đất nước mà, đó chẳng phải là những dịch vụ cần tính chuyên nghiệp rất cao đấy ư ??? Vậy ta nên cổ phần hoá Chính Phủ luôn cho rồi, như thế mới rốt ráo. Cứ cho là gọi vốn vài trăm tỷ đô đi nữa, thiếu gì người nước ngoài hay các công ty nước ngoài có thể hùn vốn để mua (mà hình như một công ty lớn bên nước bạn vĩ đại đã đặt cọc rồi thì phải). Sau đó tuyển chọn hiền tài, săn những cái đầu tinh tuý tốt nghiệp Harvard, MIT, Thanh Hoa... thiếu gì, ối chà ! tương lai đất nước sẽ được quản lý tốt mười mươi hơn hẳn hiện nay ấy chứ ?

Tiến thêm một bước nữa, bàn về Đảng. Trong châm ngôn "Đảng lãnh đạo, Nhà Nước quản lý, Nhân Dân làm chủ" thì rõ ràng lãnh đạo là một dịch vụ chứ còn gì, cũng như osin ... Đảng là đầy tớ của Nhân Dân mà, vậy cũng phải có giá thị trường như osin. Thế thì phải cổ phần hoá cả Đảng luôn mới là cơ bản. Trung Quốc đang dư vài ngàn tỷ đô trong ngân khố chưa biết làm gì, ta chỉ việc khéo léo chào hàng... Mời ông Lý Quang Diệu làm chủ tịch hội đồng quản trị đi, cả thế giới sẽ phải khâm phục đấy.

Hà hà ! Rõ ràng giải pháp cơ bản, thần diệu, cho đất nước Việt Nam không ngoài ba chữ Cổ phần hoá.

Trở lại cái tựa của bài này, sao không cổ phần hoá nhân dân luôn thể ? Ối giời ! Bạn bảo tư bản thế giới nó có mà ngu cả đám à ? Sau khi cổ phần hoá bộ phận lãnh đạo và bộ phận quản lý rồi thì các công ty đó sẽ có lời, dĩ nhiên, vì chỉ một ngài chủ tịch công ty lô can thôi cũng biết nói : " dự án nếu không hiệu quả, làm sao chúng tôi đầu tư? " Mà các công ty lãnh đạo và quản lý đó có lời thì tự nhiên nhân dân nước này sẽ khố rách áo ôm nghèo mạt rệp đến mười tám đời (vua Hùng) nữa không ngóc đầu lên nổi, còn ai thèm mua cái nhân dân như thế ?

Bạn nói chi ? Thế có khác gì hiện nay ư ? Này ! Đừng có mà ... (chỗ còn lại nhạy cảm quá, xin tự ý đục bỏ).


Bát Thạch Kiều


Share/Save/Bookmark
Related Posts with Thumbnails